Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

MỪNG LỄ ĐỘC LẬP HOA KỲ

MỪNG LỄ ĐỘC LẬP HOA KỲ


Blogger THÀNH PHỐ GIÓ
kính chúc quý độc giả và gia quyến
một ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ an bình và vui vẻ!

NGÀY ĐỘC LẬP HOA KỲ

NGÀY ĐỘC LẬP HOA KỲ
Nguồn: Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Bắn pháo hoa trên Tượng đài Washington
và trên khắp Hoa Kỳ trong đêm Lễ độc lập.
Còn được gọi Ngày 4 tháng 7
Ngày 4 vinh quang
(The Glorious Fourth)
Ngày lễ của Hoa Kỳ
Loại lễ Quốc gia
Tính trọng đại Ngày Quốc hội Lục địa thông qua Tuyên ngôn độc lập
Ngày 4 tháng 7
Mừng lễ: Bắn pháo hoa, họp mặt gia đình, hòa nhạc, ăn thịt nướng,
ăn ngoài trời, chơi bóng chày v.v...
Tại Hoa Kỳ, Ngày Độc Lập, còn gọi là 4 tháng 7 (the 4th of July), là một ngày lễ liên bang để kỷ niệm Tuyên ngôn Độc lập được ký năm 1776.
Ngày lễ này thường được đi kèm với những cuộc diễu hành, liên hoan ngoài trời và nhiều buổi lễ công cộng. Từ năm 1777, pháo hoa đã được đốt để đón mừng ngày lễ.
Lịch sử
Tuy ngày 4 tháng 7 đã được kỷ niệm từ lâu, nhiều người cho rằng ngày này không chính xác. Trong cuộc Chiến tranh Cách mạng, những người thuộc địa ở vùng Tân Anh (New England) đã đấu với Anh từ tháng 4 năm 1775. Kiến nghị đầu tiên trong Quốc hội Lục địa để giành độc lập được đưa ra trong ngày 8 tháng 6. Sau khi có nhiều bàn cãi, Hội nghị đã bí mật nhất trí bầu (12-0) đòi độc lập từ Đế quốc Anh trong ngày 2 tháng 7. Hội nghị sau đó sửa đổi văn bản tuyên ngôn cho đến sau 11 giờ ngày 4 tháng 7, khi 12 thuộc địa bầu chấp nhận và đưa ra một phiên bản chưa ký cho các nhà in. (New York không bầu trong cả hai cuộc). Philadelphia đón mừng Tuyên ngôn bằng cách đọc nó với công chúng và đốt lửa mừng trong ngày 8 tháng 7. Mãi đến ngày 2 tháng 8 thì một phiên bản sạch mới được các thành viên trong hội nghị ký nhưng vẫn giữ bí mật để họ khỏi bị quân Anh đánh trả đũa.
John Adams, được Thomas Jefferson cho là một trong những người quan trọng nhất trong phía đòi độc lập, viết thư cho vợ Abigail trong ngày 3 tháng 7 rằng ông tin rằng ngày 2 tháng 7 sẽ được kỷ niệm làm ngày độc lập trong các thế hệ tới. Ông đã sai hai ngày. Tuy biểu quyết trong ngày 2 tháng 7 là việc quyết định, ngày 4 tháng 7 là ngày được viết trong bản tuyên ngôn. Văn bản của Jefferson, sau khi được Hội nghị hiệu đính, được chấp nhận trong ngày 4. Đó cũng là ngày đầu tiên dân chúng Philadelphia nghe được tin về việc đòi độc lập chính thức này.
Phong tục
Ngày Độc lập được chào đón với những biểu hiện yêu nước. Nhiều nhà chính trị thường đọc diễn văn ca ngợi các di sản và người dân của Hoa Kỳ. Các gia đình thường làm cuộc liên hoan ngoài trời, thường tụ họp với những người bà con ở xa vì được nghỉ nhiều ngày cuối tuần hơn. Các cuộc diễu hành được diễn ra sáng ngày 4, vào buổi tối thường có pháo hoa ngoạn mục. Trong dịp lễ thì nhiều gia đình treo cờ Hoa Kỳ ở trước nhà để mừng.
Trong một số tiểu bang, dân thường được phép mua pháo hoa nhỏ hơn để đốt. Vì lý do an toàn, một số tiểu bang cấm điều này hay hạn chế cỡ của pháo hoa nhưng có nhiều người đem pháo hoa lậu từ những tiểu bang ít hạn chế hơn.

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

VỢ CHỒNG NHƯ... KHÁCH KHỨA

VỢ CHỒNG NHƯ... KHÁCH KHỨA
Chuyện vui của Nguyễn Thị Thanh Dương 

Chị Bông vừa bước vào nhà, quẳng ngay cái xách tay xuống bàn và ngồi phịch xuống ghế làm anh Bông ngạc nhiên:
- Em ơi, có chuyện gì mà em buồn giận, em quăng cái xách tay hiệu Gucci yêu qúy của em mạnh tay thô bạo thế ?
Giọng chị như sinh sự:
- Anh mỉa mai em đấy hả? anh làm bộ xót xa cho cái xách tay này trong khi anh thừa biết nó là hàng nhái mà!
- Tuy xách tay Gucci hàng nhái nhưng là hàng nhái diện cao cấp vẫn đắt tiền hơn các xách tay hàng thật vô danh tiểu tốt khác.
Chị Bông thở dài thậm thượt:
- Anh ra lấy cho em ly nước, em khát khô cả cổ rồi đây!
Anh Bông mang ly nước đến cho vợ:
- Tiêu chuẩn em uống mỗi ngày 2 lít nước mà từ sáng đến giờ em quên chưa uống hả? nào em kể đi, em đã đổi xong bằng lái xe chưa?
Chị Bông uống xong ly nước, đòi hỏi tiếp:
- Anh vào phòng lấy em cái gối để em nằm ra ghế nghỉ vài phút, đứng xếp hàng rồng rắn ở văn phòng bằng lái xe làm em mỏi cả chân!
Anh Bông đùa:
- Em làm anh nhớ đến hai câu thơ của thi sĩ Đinh Hùng “ Nếu bước chân ngà có mỏi. Xin em tựa sát lòng anh”. Vậy thì em hãy tựa vai anh, kể ra nỗi bực mình cho anh nghe em sẽ nhẹ lòng.
Chị Bông nằm ra ghế thở một hơi cho thoải mái rồi mới kể:
- Sáng nay, trước khi đến văn phòng bằng lái xe thì em đến nhà băng Chase. Địa điểm này lúc nào cũng vắng khách, ế ẩm nên nhân viên chào mời khách vồn vã quá. Vừa đẩy cái cửa kính bước vào, em gặp ngay một cô nhân viên ngồi ở quầy chính giữa mỉm cười tươi như hoa và cất tiếng chào. Em đứng vào xếp hàng sau 2 người, đến lượt em thì ông teller cũng hớn hở không thua gì cô nhân viên ngoài quầy kia, rảnh rang nên ông này khen hôm nay trời đẹp, nhiệt độ ấm cúng và không quên chúc em một ngày đẹp. Khi em bước ra cũng…không thoát khỏi cô nhân viên ngoài quầy lúc nãy, dù đang bận nói phone mà cô cũng dứt ra để nói lời tạm biệt và chúc em một ngày đẹp đẽ.
- Ôi, có gì lạ đâu, họ làm theo lệnh của cấp trên và để giữ job chứ chẳng ai tử tế với em cả. Có thế mà cũng khoe.
- Biết rồi nhưng tài khỏan của mình trong nhà băng Chase thì èo uột như đứa trẻ sinh thiếu tháng nuôi thiếu sữa mà thấy họ tiếp đãi ân cần qúa làm em ngại ngùng, mắc cở.
- Ừ, ngành ngân hàng lúc này cũng èo uột, sống dở chết dở luôn, lãi suất cho người gởi tiền chưa tới 1 chấm, vì lãi suất ngân hàng cho vay mua nhà chỉ hơn 3 chấm…lời lộc là bao nhiêu trong khi họ phải trả bao chi phí khác. Nhưng họ vẫn phải o bế khách hàng, không ai gởi tiền thì vốn đâu cho họ kinh doanh?
Rồi anh Bông giục giã:
- Tóm lại là hôm nay em đi đổi bằng lái xe xong chưa? Em chỉ thích nhập đề từ xa, chỉ thích kể chuyện bên lề cho anh sốt ruột lên mới vào chủ đề chính.
Chị Bông gắt lên:
- Nhập đề từ xa cũng liên quan đến gần chứ, ở nhà băng họ chúc em một ngày vui vẻ mà em có gặp vui vẻ đâu. Em cũng tóm lại cho anh biết là chưa có xong vụ đổi bằng lái xe.
- Uý trời! em kinh nghiệm lái xe mấy chục năm nay, còn trục trặc gì nữa?
- Giời ôi, anh chồng Nam Kỳ đơn giản của tôi ơi, bộ khi đổi bằng lái xe họ thử tay lái mình sao? đằng này họ thử mắt nhìn và kết quả là em phải trở về đi bác sĩ nhãn khoa khám mắt, mua kính mới đeo vào thì mới được lấy hẹn đến gặp họ lần nữa để thử lại mắt. Vừa tốn công vừa tốn tiền, rõ chưa?
Anh Bông thắc mắc:
- Bộ em không đọc được mấy chữ ấy thiệt hả? Sao không kêu họ thử đi thử lại vài lần?
Chị Bông cay đắng:
- Họ thử em 3 lần đều không đọc được nhưng đáng lẽ họ phải …ưu tiên cho em chứ vì em đã ký giấy donate toàn bộ nội tạng trong cơ thể con người em nếu một mai em chết. Em “hi sinh” cho tha nhân, cho xã hội thế mà…họ vẫn làm khó dễ.
- Thôi em à, lái xe quan trọng nhất là sự nhìn, mắt mũi lơ tơ mơ thì chẳng những hại mình mà còn hại cả người khác, họ lợi lộc gì mà làm khó dễ em…Mai em đi bác sĩ mắt đi, nhân thể kiểm tra lại mắt luôn.
- Biết rồi, khỏi nói. Chuyện lái xe là chuyện sống chết mà, không được lái xe làm sao đi chợ, đi làm? ngồi nhà để mà chết héo! 
Anh Bông nghiêm giọng:
- Nãy giờ anh đợi em về để thông báo một tin vui nè…em còn nhớ cô chú Bình không? người quen của gia đình anh, đã thay cha mẹ anh đứng ra làm chủ hôn cho anh cưới em ngày xưa đó.
Chị Bông đáp ngay:
- Nhớ chứ, chú ấy tên Bình, anh tên Bông thành “Bình Bông” thật khó mà quên cả tên lẫn người, lại còn câu dặn dò năm lần bảy lượt của cô chú làm em nhớ đời: Vợ chồng cháu phải luôn “tương kính như tân” dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Thế họ vẫn sống ở Canada hở anh?
- Đó.. đó…chính là vấn đề anh muốn bàn với em. Tuần tới, vợ chồng cô chú Bình sẽ sang Mỹ thăm một số thân nhân, sẵn đi ngang thành phố mình nên muốn ghé vào thăm, anh đã mời cô chú ngủ lại một đêm cho khỏe rồi sáng mai đi tiếp. Cho nên…
- Thì mình sẽ mời cô chú đi nhà hàng, giới thiệu những quán ăn Việt Nam tại thành phố này.
Anh Bông hăng hái:
- Cô chú sẽ đến vào buổi chiều nghĩa là họ chỉ ăn và ở nhà mình một lần, anh đề nghị em làm cơm nhà đãi khách cho thân tình và tha hồ tâm sự. Vấn đề anh bàn với em là chúng ta sẽ chứng tỏ đã thi hành theo lời dặn đò của cô chú, vợ chồng luôn “tương kính như tân” là tôn trọng, kính mến nhau như…khách khứa để cô chú hãnh diện và vui lòng.
Chị Bông kêu lên:
- Giời ơi là giời ! vậy mà hồi nào đến giờ em cứ tưởng chữ “Tân” là “mới”, vợ chồng tôn kính nhau như mới lấy nhau về, hoá ra “Tân” là “khách” đấy. Nhưng anh ơi, mình ăn ở với nhau từ thuở đôi mươi, đến nay đã mấy chục năm trời, hai con đã lớn và đi học ở xa. Chúng mình thấy đủ mọi thứ trần trụi tốt xấu, dở hơi dở hám của nhau rồi, anh còn biết trên mặt em có mấy chục vết nhăn và em biết trên đầu anh có bao nhiêu sợi tóc ngả màu thì làm sao mà làm khách khứa của nhau được?
Anh Bông khích lệ:
- Mình chịu khó đóng kịch một buổi chiều thôi mà, cô chú Bình còn theo kiểu xưa lắm, anh từng nghe nói cô chú luôn đối xử với nhau một lòng một dạ “tương kính như tân” đó em. Nghĩa là em sẽ là một cô vợ hiền lành dịu dàng và coi anh như người khách “share” phòng của đời em, ngược lại anh cũng là một anh chồng lịch sự, nhã nhặn coi em như cô khách quý ở chung nhà. Chúng ta làm đẹp mặt nhau trước mặt khách và nhân thể thử làm lại từ đầu coi có cải thiện được tình nghĩa vợ chồng đã quá cũ mòn, trơ trụi này không?
Chị Bông không nhịn nổi cười:
- Em sẽ dấu cái đanh đá, anh sẽ quên cái tính ăn nói cộc cằn bạ đâu phang đấy của anh. Hai chúng ta sẽ là khách khứa của nhau…cũng vui đấy.

***
Cô chú Bình đến vào buổi chiều thứ bảy, chị Bông đã chuẩn bị xong xuôi tươm tất một bữa cơm ngon lành, thịnh soạn đón khách quý.
Sau bao nhiêu năm, chị Bông thấy họ vẫn ăn nói kiểu cách lịch sự và từ tốn với nhau như ngày xưa, cái dạo chị mới lấy anh Bông.
Cô Bình nói với chồng luôn lễ phép một thưa hai gởi, chú Bình đáp lời vợ luôn lịch thiệp vui vẻ làm chị Bông thầm bái phục, chẳng biết bằng cách nào mà sau mấy chục năm vợ chồng ăn ở với nhau họ vẫn đối xử tốt đẹp như thế?
Chị Bông luôn nghĩ rằng cặp vợ chồng nào khoe hòa hợp nhau, chưa bao giờ cãi nhau hay làm mất lòng nhau nghĩa là luôn “tương kính như tân” thì phải là một người hèn hoặc một …người khùng mới chịu đựng, nhẫn nhịn người kia, chứ bát dĩa để trong sóng chén còn khua nữa là con người.
Chú Bình kéo ghế cho vợ:
- Mời em ngồi.
Cô vén áo nhẹ nhàng ngồi xuống:
- Dạ, xin phép anh.…
Cô Bình tự tay lấy napkin lau bát đũa và để ngay ngắn trước mặt chồng:
- Thưa anh, mọi thứ đã sẵn sàng cho anh.
- Cám ơn em đã luôn chăm lo cho anh từng chút thế này
- Thưa, không có chi.
Chị Bông liền bắt chước, quay ra gọi chồng mình đang lúi húi lấy món gì trong bếp:
- Mời anh Bông ra xơi cơm.
Hồi nào tới giờ anh Bông ghét nhất hai chữ “xơi cơm” của chị Bông hay dùng, anh nói người miền Bắc ăn nói khách sáo quá, ngay cả khi ăn cơm với rau mắm dưa cà mà cũng trân trọng mời nhau ra “xơi cơm” làm như là tiệc tùng cao lương mỹ vị.
Nhưng hôm nay anh Bông thông minh đáp lễ:
- Cám ơn em, anh ra ngay đây.
Chị Bông kéo ghế cho anh Bông và dịu dàng:
- Anh cần gì sao không bảo để em lấy cho. Nào, xin mời cô chú Bình, xin mời anh Bông, chúng ta cùng nâng ly chúc mừng ngày hội ngộ.
Anh Bông vui vẻ:
- Vợ chồng chúng cháu mời cô chú cứ tự nhiên, chúng ta phải uống hết chai rượu mừng trong chiều nay.
Chị Bông phụ họa chồng:
- Anh Bông nói rất đúng như em đang nghĩ. Cám ơn anh đã hiểu ý em
Chú Bình uống một hớp rượu, khen:
- Sau bao nhiêu năm được hội ngộ hai cháu, thấy hai cháu thương yêu nhau, hiểu ý tứ nhau và vẫn đối xử với nhau “ Tương kính như tân” là cô chú thật vui lòng
Cô Bình tiếp lời chồng:
- Thật chẳng uổng công cô chú đã dặn dò hai cháu trong ngày cưới là vợ chồng phải “Tương kính như tân” y chang như vợ chồng cô chú đây dù tình già vẫn trước sau như một. Lời cổ nhân nói thật hữu ích và chí lý, vợ chồng phải tôn trọng nhau như khách khứa mới bền lâu và hạnh phúc.
Chú Bình giảng giải:
- Vợ chồng ăn ở với nhau cả đời, bởi thế phải biết giữ một khoảng cách để tôn trọng nhau, kính mến nhau thì tình yêu sẽ thánh thiện và tràn đầy cảm xúc như vừa mới cưới nhau hôm qua.
Anh Bông vỗ tay:
- Hoan hô cô chú, hoan hô vợ chồng cháu, chúng ta là những cặp vợ chồng luôn tôn trọng, quý mến nhau như khách khứa, như bạn thân.
Thế là bữa cơm hội ngộ với nhiều món ngon bắt đầu, chú Bình múc súp vào bát cho vợ và cô Bình âu yếm lấy món súp cho chồng.
Chị Bông cũng lấy bát của chồng và múc vào một chút súp:
- Mời anh nếm thử món súp đồ biển xem sao?
Anh Bông húp một thìa và hơi nhăn mặt:
- Úy trời, sao mà…
Chị Bông kín đáo liếc mắt nhìn anh Bông như nhắc nhở và đáp rất hiền hòa:
- Chắc anh chưa nếm kỹ đấy, mọi thứ em đều nêm nếm đúng số lượng như đã từng làm cho anh vừa ý bấy lâu nay.
Anh Bông sì sụp húp thêm mấy thìa súp nữa và vội thể hiện vai trò người chồng tế nhị:
- Thiệt tình là em nói đúng, chắc anh mới uống rượu nên ăn súp lạ miệng mà thôi.
May qúa, anh Bông đã cứu vãn kịp thời, tí nữa là anh cộc cằn kêu lên như thường lệ: "Úy trời, sao mà nấu mặn thế này? thì cô húp cho hết nồi súp đi nhé!”
Vì bản tính anh Bông vốn thích ăn lạt mà trái lại, chị Bông thích mặn mà nên thường xuyên xảy ra sự cố này.
Thế là bữa cơm với nhiều món ăn ngon, với chai rượu đắt tiền làm chủ nhà và khách cùng hào hứng và chếnh choáng. Cuộc chuyện trò kéo dài cho đến tối.
Chị Bông sắp xếp cho vợ chồng khách ngủ căn phòng dưới nhà. Đây là căn phòng dự trù cho khách khứa, họ sẽ cảm thấy được tự do thoải mái trong căn phòng ngủ rộng và không gian yên tĩnh dưới này vì tất cả những phòng ngủ khác đều ở trên lầu.
Vợ chồng chị Bông đã lên lầu vì cũng cần một không gian riêng cho thoải mái khỏi phải đóng kịch trước mặt khách nữa. Cũng may, họ chỉ đến một buổi chiều và ngủ qua đêm chứ họ mà ở lại vài ngày thì vở kịch vợ chồng chị diễn không biết có hoàn thành tốt đẹp đến phút cuối không?
Chị Bông chợt nhớ ra vội đi mở closet và sai chồng:
- Anh với tay lấy cái chăn bông Đại Hàn xuống cho em.
- Anh đang bận, em không thấy sao?
Chị Bông cao giọng cằn nhằn:
- Em đã bảo làm gì thì làm ngay đi.
- Úy trời, em nói nhỏ thôi lỡ vợ chồng chú Bình nghe thấy em sai anh như bà chủ sai nhân viên thì mất mặt anh mà tiếng Bắc của em gọi là mất thể diện đó.
- Làm sao mà họ nghe thấy trừ khi họ đứng rình ngoài cửa và giờ này không phải để anh ôn lại tiếng Bắc tiếng Nam nhé. Em cần cái chăn Đại Hàn để mang xuống phòng cô chú, cái chăn này sẽ ấm áp hơn. Nhanh lên, không thôi em…quát to lên ráng chịu!
Anh Bông đang dở tay trong phòng tắm cũng vội chạy ra làm theo lời vợ. Chị Bông ôm cái chăn to kềnh to càng đi xuống thang lầu…
Chị đi nhẹ nhàng đến bên phòng ngủ của khách để xem chừng nếu họ đã ngủ say thì chị chợt nghe tiếng cô Bình gắt gỏng:
- Ông có im họng đi giùm tôi được không? Tôi đang buồn ngủ nè, uống có chút rượu mà lè nhè nãy giờ điếc cả tai.
- Người ta nói rượu vào lời ra mà. Bà đừng có ỷ ở đây nhà người ta mà tôi không dám bạt tai bà à nghe…
- Đúng là thằng cha ó đâm, thằng cha vũ phu. Vậy mà trước mặt thiên hạ, trước mặt đám con cháu cứ làm như ta đây là một người đàn ông thanh lịch.
- Còn bà, tế nhị cái khỉ khô, ăn nói với chồng chỉ làm chồng tức trào máu họng. Không biết bao giờ tôi mới thoát khỏi cái nợ đời này…
Trời ơi, thật là bất ngờ và kinh khủng, thì ra hai vợ chồng cô chú Bình đã cãi nhau từ lúc về phòng ngủ cho đến giờ, chú Bình chếnh choáng say, còn cô Bình ỷ y phòng ngủ dưới lầu không có ai nên họ cứ tự tiện mà cãi nhau.
Chị Bông phải đưa tay lên bịt miệng mình, chỉ sợ không kềm chế nổi và kêu toáng lên thôi.
Chị nhẹ nhàng ôm cái chăn bông Đại Hàn nặng chịch đi ngược lên lầu, thở phào một tiếng và khẽ bảo chồng.:
- Anh ơi, cất lại cái chăn về chỗ cũ đi.
Anh Bông ngạc nhiên kêu lên:
- Tại sao em mang cái mền này xuống lầu cho bằng được rồi bây giờ lại mang lên? Cô chú Bình không chịu đắp hả?
- Khẽ mồm miệng chứ, rồi em kể cho mà nghe..
Chị Bông kể hết cho chồng những gì mình vừa nghe được và khoái chí kết luận:
- Thì ra vợ chồng cô chú Bình cũng đóng kịch như vợ chồng mình nhưng đoạn cuối của họ thê thảm hơn mình nhiều, em chưa bao giờ nặng lời thậm tệ với anh và anh cũng chưa bào giờ ăn nói lỗ mãng với em đến thế.
Anh Bông thẫn thờ:
- Không ngờ có những cuộc sống vợ chồng đến mức trơ trẻn thế, nhất là với cô chú Bình mà anh luôn tôn trọng kính mến như một gương mẫu để mình phải vâng lời noi theo, nếu vợ chồng không “tương kính như tân” thì cũng không nên mạt sát nhau, coi thường nhau chứ!
- Chắc họ quen tính cách đối xử của nhau rồi, có nhiều cặp cãi nhau, đánh nhau phũ phàng mà vẫn ăn ở với nhau con đàn cháu đống, ra đường vẫn đẹp đôi, bề ngoài là một gia đình đề huề hạnh phúc đấy!
Chị Bông nhẹ nhàng nói tiếp:
- Mình cứ sống thật với nhau theo tình cảm tự nhiên, cuộc sống vợ chồng nào chẳng là con đường lúc gập ghềnh, lúc gió mưa, ai chẳng có tính tốt và tật xấu. Hãy chấp nhận và bao dung cho nhau còn hơn là sống đạo đức giả che mắt thế gian trong khi trong lòng thì khinh thường và xem nhau như bèo rác.
- Cuộc đời nhiều giả dối mà em!
Chị Bông chứng minh thêm:
- Đúng thế, thí dụ như hôm vợ chồng mình đi xem triển lãm tranh trừu tượng của một họa sĩ bạn anh, các bạn khác xúm vào khen bức tranh này ý nghĩa cao siêu, khen bức tranh kia đẹp tuyệt và thâm thúy, em dám chắc chỉ là những lời khen giả dối cho vừa lòng tác giả hay ra vẻ ta đây hiểu biết. Còn em, nhìn những nét vẽ ngoằn ngoèo như giun bò, rối tung như gà bới, những mảng màu sắc nham nhở như vệt phấn loang trên gương mặt cô gái già đỏm dáng lỗi thời mà không hiểu nổi là cái gì dù tác gỉa đã đặt tên cho bức tranh đàng hoàng tử tế.
- Anh nhớ rồi, và em đã nói là thà họa sĩ vẽ cụ thể con gà, con vịt, cây ổi, cây xoài thì em còn hiểu được và chấm điểm được chứ gì.?Tội nghiệp họa sĩ thuộc trường phái vẽ tranh trừu tượng quá, tại em không hiểu họ chứ không phải họ vẽ dở đâu…Nhưng dù sao em cũng thành thật để lộ ra là em chẳng biết gì về hội họa.
Chị Bông cười trừ:
- Thôi, chúng mình không tranh cãi giùm các họa sĩ nữa kẻo lại…cãi nhau đến nửa đêm vẫn chưa phân thắng bại. Sửa soạn đi ngủ đi anh.
Chị Bông thay quần áo ngủ lên giường nằm thấy thoải mái từ trong tâm hồn đến thể xác. Anh Bông cũng đã thay xong bộ đồ ngủ nhưng còn đứng bên giường, mặt anh bỗng nghiêm trang y như lúc chiều trước mặt khách:
- Thưa cô Bông, tôi có lời khen cô hôm nay đã hoàn thành vai trò người vợ hiền rất xuất sắc.
Chị Bông cố nhịn cười để tung hứng cùng chồng:
- Không dám. Cám ơn anh.
- Thưa cô Bông, tôi xin phép được lên giường ngủ cùng cô, có được không?
Chị Bông làm bộ e lệ kéo cao cổ chiếc áo ngủ hớ hênh và kéo chăn đắp lên đôi chân trần, lễ phép trả lời:
- Vâng ạ, xin mời anh, rước anh lên giường.
Hai vợ chồng ôm nhau cười khúc khích…Tiếng chị Bông thì thầm:
Đây là màn cuối của vở kịch “Vợ chồng tôn kính nhau như khách khứa” nhé. Anh mà thưa gởi nữa là em…đạp anh rơi xuống giường luôn đấy!

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

CHÀNG LAO CÔNG GỐC VIỆT TRỞ THÀNH KHOA HỌC GIA KHÔNG GIAN VŨ TRỤ CỦA MỸ

CHÀNG LAO CÔNG GỐC VIỆT TRỞ THÀNH KHOA HỌC GIA KHÔNG GIAN VŨ TRỤ CỦA MỸ
Trà Mi - VOA 27-8-2015 

Tiến sĩ Phạm Đăng Khánh
Một thanh niên làm lao công cho các cửa hàng trong những khu mua sắm khi sang Mỹ tỵ nạn trở thành một nhà khoa học không gian vũ trụ của Trung tâm Thí nghiệm Nghiên cứu Không quân Hoa Kỳ sau 25 năm miệt mài vượt khó vươn lên.
Đó là câu chuyện thành công của Tiến sĩ Phạm Đăng Khánh, cháu nội đích tôn của sử gia nổi tiếng Phạm Văn Sơn và là cháu ngoại của nhà thơ lừng danh một thời Bàng Bá Lân.
Đến Mỹ năm 1991 theo diện HO vì bố mẹ là cựu tù nhân chính trị từng làm việc cho chính phủ Mỹ trước năm 1975, chàng thanh niên 19 tuổi quyết tâm theo đuổi ‘giấc mơ Mỹ’, phấn đấu tiến thân bằng con đường học vấn.
Ý chí kiên trì và những nỗ lực không ngừng đã mang về cho anh những thành quả đáng nể. Trong số này phải kể tới hàng trăm bài viết nghiên cứu khoa học cùng hàng chục giải thưởng của Không quân Hoa Kỳ như Huy chương Không quân về Thành tựu dân sự, Giải Kỹ sư Không quân Xuất sắc, Bài nghiên cứu Xuất sắc nhất năm. Anh cũng là thành viên phê bình trong các ủy ban luận án Tiến sĩ và Thạc sĩ tại các trường đại học Mỹ, cố vấn nghiên cứu cho các cơ quan khoa học danh tiếng của Mỹ như Cơ quan Phòng thủ Tên lửa, Cơ quan Dự án Nghiên cứu Quốc phòng cao cấp, Hội Kỹ thuật Khoa học Quốc phòng Hoa Kỳ..v..v..
Tạp chí Thanh niên VOA hôm nay mời các bạn cùng gặp gỡ tấm gương thành công Phạm Đăng Khánh, niềm tự hào của người Việt hải ngoại.

TS. Khánh: Khi tôi đến Mỹ, mọi sự đều bỡ ngỡ về văn hóa, lịch sử, phong tục-tập quán. Khó khăn lớn nhất đối với tôi và cả gia đình là không có đủ khả năng đọc hiểu và nói tiếng Anh. Bản thân tôi phải bắt đầu lại con đường học vấn từ lớp 10. Các khó khăn về kinh tế người tỵ nạn nào cũng phải đương đầu nhưng mình cũng phải cố gắng. Tôi cùng với em trai mỗi sáng sớm phải đi làm thêm. Sáng sớm, chúng tôi đi dọn dẹp, lau chùi các cửa hàng to trong các khu thương mại lớn. Mình làm 2-3 tiếng/ngày và đi học cho tới 10 giờ đêm. Lên thạc sĩ, mình được học bổng. Mình biết tiết kiệm nên tiền học bổng cũng đủ trang trải các chi phí như đi lại, xe cộ, bảo hiểm.
Trà Mi: Với những cái giá đã trả để có được vị trí hôm nay, nhìn lại, anh nghiệm ra cho mình điều gì?
TS. Khánh: Tôi nghĩ mình lúc nào cũng nên luôn làm việc chăm chỉ, không được hài lòng với những gì đạt được và con đường đó lúc nào cũng đòi hỏi những hy sinh. Chẳng hạn như vì công việc, thời gian của tôi dành cho gia đình đã bị ít đi.
Trà Mi: Tư chất ham học, nỗ lực và sự may mắn chiếm tỷ lệ thế nào trong sự thành công của anh?
TS. Khánh: Tinh thần học hỏi và sự nỗ lực, hai tố chất này cộng lại chiếm 90%. Còn lại là do sự may mắn hay do cơ hội chính mình tự tạo nên. Những người tỵ nạn như tôi khi gặp khó khăn mà không biết cách giải quyết vấn đề và đương đầu với khó khăn một cách tích cực thì rất khó khăn. Làm sao để vượt qua và tìm phương hướng tùy thuộc vào bản thân mỗi người kèm theo các yếu tố tác động xung quanh từ gia đình.
Trà Mi: Nếu đặt tất cả những bí quyết thành công anh vừa kể vào môi trường ở Việt Nam, anh nghĩ đích đến của mình có giống ngày hôm nay không?
TS. Khánh: Chị hỏi một câu rất sát thực tế. Những tố chất về nỗ lực, ham học, sự giúp đỡ của những người xung quanh thì ở trong hay ngoài nước mình đều có được nhưng môi trường nuôi nấng nghiên cứu và các chính sách hay những khuyến khích từ các cơ quan, hội đồng khoa học rất quan trọng. Có thể trong nước đang dần dần có môi trường này nhiều hơn so với những năm trước nhưng những điều kiện đó không thể nào bằng được bên Mỹ này.
Trà Mi: Có nhiều con đường để thành công, vì sao anh chọn theo đuổi con đường khoa học đầy cam go đòi hỏi rất nhiều kỳ công và chất xám để tiến thân?
TS. Khánh: Lĩnh vực khoa học luôn năng động, thay đổi, biến động nên tôi muốn đóng góp một phần nào đó cho hướng đi này.
Trà Mi: Thành tựu hôm nay đạt được trên đất Mỹ có ý nghĩa thế nào đối với anh, một người tỵ nạn gốc Việt?
TS. Khánh: Tôi vẫn luôn tự hào mình là người Việt Nam và đề ra mục tiêu dài hạn là hỗ trợ các doanh nghiệp nghiên cứu sáng tạo do người Việt đứng đầu hoặc các chuyên gia người Việt ở đây.
Trà Mi: Vì sao mục tiêu đó chỉ mới giới hạn ở cộng đồng người Việt ở Mỹ? Anh có bao giờ nghĩ tới mình có thể làm gì để đóng góp, giúp đỡ nơi chôn nhau cắt rốn của mình chăng?
TS. Khánh: Câu hỏi này tương đối rất khó. Bất kỳ thể chế nào muốn thu hút nhân tài về giúp nước phụ thuộc vào nhiều yếu tố. Nếu đất nước trân trọng sự phát triển về khoa học, thúc đẩy và động viên tinh thần nghiên cứu khoa học thì ai cũng muốn về giúp đỡ cả. Hiện nay, tôi biết vài nhân tài người Việt bên này đang hợp tác với các cơ quan hữu trách ở Việt Nam để nâng cấp giáo dục đại học. Nhân tài người Việt ở nước ngoài đang dần dần trở về hợp tác và giúp đỡ phát triển kinh tế trong nước. Tôi nghĩ nếu môi trường và các điều kiện trong nước thích hợp với các nhân tài bên này và tạo điều kiện cho họ phát triển tài năng và lương bổng gần gần với bên này thì dần dần họ sẽ trở về thôi.
Trà Mi: Theo ý kiến của Tiến sĩ, học vấn cao và vị trí lãnh đạo có phải là thước đo chính xác về sự thành công của người trẻ hay không?
TS. Khánh: Tôi nghĩ học vấn vẫn là một công cụ nhiều tiềm năng. Về tinh thần lãnh đạo, đối với giới trẻ, nếu mình có vị trí cao trong một cơ quan hay tổ chức nào đó, mình nên truyền đạt tinh thần đóng góp tích cực và tinh thần tự nguyện. Tinh thần lãnh đạo và học vấn, hai điều này phải luôn đi đôi với nhau.
Trà Mi: Một lời khuyên cho các bạn trẻ ngưỡng mộ thành quả anh đạt được, anh sẽ nói gì?
TS. Khánh: Tôi muốn gửi đến các bạn trẻ một lời khuyên đơn giản thôi, đó là phải luôn luôn làm việc tích cực, ham học và hướng tới. Đây là những bí quyết đã giúp tôi thành công. Và mình cũng không nên quên nguồn gốc gia đình của mình và bản thân mình là ai.
Trà Mi: Xin cảm ơn Tiến sĩ Khánh rất nhiều về thời gian dành cho cuộc trao đổi hôm nay.

45 TRIỆU ĐÓA HOA NỞ GIỮA SA MẠC Ở DUBAI

45 TRIỆU ĐÓA HOA NỞ GIỮA SA MẠC Ở DUBAI
Nguồn: Internet

Giữa sa mạc khô cằn và rộng lớn của Dubai, vườn hoa Dubai Miracle hiện lên như một thứ phép lạ thu hút sự quan tâm của hàng nghìn du khách tới viếng thăm.
Dubai Miracle Garden is world's biggest flower garden. It is situated in the North West Quadrant of Arabian Ranches interchange.
Vườn Dubai Miracle là vườn hoa lớn nhất thế giới, nằm ở phía cung Tây Bắc của giao điểm các nông trại A-rập.
This amazing tourist attraction is a Guinness Record Holder for the Largest Vertical Garden. Also popular is the heart shaped flower beds at the Alley of Hearts.
Địa điểm du lịch hấp dẫn tuyệt vời này đã giữ kỷ lục Guinness về  khu vườn dọc rộng nhất. Còn được ưa chuộng là những luống hoa hình trái tim tại Alley of Hearts.
Dubai Miracle Garden has more than 45 million blooming flowers with stunning colour combinations achieved through 45 different flower species.
Vườn Dubai Miracle có hơn 45 triệu bông hoa khoe sắc với sự kết hợp màu sắc lộng lẫy đạt được thông qua 45 loại hoa khác nhau.
Bordered by windmills, this area provides parking, sitting areas, a prayer room and shops for visitors to Dubai Miracle Garden
Bao quanh bởi những cối xay gió, khu vực này cung cấp bãi đậu xe, khu vực ngồi, một phòng cầu nguyện và các cửa hàng dành cho du khách đến vườn Dubai Miracle.
The Dubai Miracle Garden features a sensational 45 million flowers over a 18-acre site, from breathtaking flowerbeds to heart-shaped archways and adorned castles.
Vườn Dubai Miracle nổi bật 45 triệu bông hoa kỳ lạ trên một khu đất 18 mẫu tây từ những vồng hoa ngoạn mục đến những mái vòm hình trái tim và những lâu đài trang trí đẹp.
The spectacular bonanza provides a colourful oasis for the eyes of city workers, who can escape to the natural splendour.
Sự phát đạt ngoạn mục cung cấp một ốc đảo đầy màu sắc cho đôi mắt của người lao động thành phố là những người có thể tránh được sự lộng lẫy tự nhiên.
In order to create a fresh experience for guests visiting the rainbow gardens, the displays are changed seasonally.
Để tạo ra một trải nghiệm mới mẻ cho khách thăm viếng nên các khu vườn cầu vồng, các sự trưng bày được thay đổi theo mùa.
These have included millions of flowers in the shape of the UAE's flag, floral clock, a Ferrari car with driver decorated by flowers, a vertical buried car zone, flower apple structures, artificial animals, flower boats and an Islamic Arch Design.
Những sự trưng bày này bao gồm hàng triệu bông hoa trong hình dạng lá cờ của UAE, đồng hồ hoa, một chiếc xe Ferrari với người lái xe được trang trí bằng hoa, một khu vực xe chôn thẳng đứng, những cấu trúc hoa hình trái táo, những động vật nhân tạo, những thuyền hoa và họa tiết hình cung của Hồi giáo.
At the moment, there are 45 species of flowers in the garden, which are imported in from all around the world.
Vào lúc này, có 45 loài hoa trong vườn được nhập khẩu từ khắp nơi trên thế giới.
If the natural landscape was not incredible enough, what makes this attraction particularly impressive is the unique sub-surface irrigation system that recycles waste water via drip irrigation while avoiding evaporation and saving up to 75 per cent of water and energy.
Nếu các cảnh quan thiên nhiên không đủ tin được thì những gì làm cho sự thu hút này đặc biệt nguy nga là hệ thống thủy lợi lạ thường dưới mặt đất tái chế nước thải thông qua việc tưới nhỏ giọt trong khi tránh bay hơi và tiết kiệm lên đến 75 phần trăm nước và năng lượng.                                                           
A fantasy flower house at the Miracle Garden, which has plants growing over its turrets, doors, walls and towers.
Một.ngôi nhà hoa tưởng tượng tại vườn Miracle có cây mọc trên các tháp nhỏ, các cửa ra vào, tường và tháp cao.
A pathway shaded by umbrellas at the Miracle Garden, provides a colourful walkway for visiting guests.
Một con đường nhỏ che mát bởi những cây dù tại vườn Miracle cung cấp một lối đi đầy màu sắc cho khách thăm viếng.
Peacock topiary covered in an array of colourful flowers at the largest natural flower garden in the world.
Nghệ thuật cắt tỉa hình con công bao phủ trong một mảng hoa đầy màu sắc tại vườn hoa thiên nhiên lớn nhất thế giới.
There is no limit to the imagination gone into the design of the gardens, which include flowers streaming like hair from a giant human.
Không có giới hạn cho trí tưởng tượng đi vào thiết kế của các khu vườn bao gồm những hoa phất phơ như tóc của một người khổng lồ.
Barrels tipping streams of flowers, and peacocks with colourful plumages are featured in the creative attraction.
Thùng đổ nước vào suối hoa và con công với bộ lông đầy màu sắc nổi bật trong sự hấp dẫn đầy sáng tạo. 
Even Disney characters such as Mater from Cars can be seen at the Dubai oasis, of course decorated with flowerbeds.
Ngay cả các nhân vật Disney như Mater từ các Ô tô có thể được nhìn thấy ở ốc đảo Dubai, tất nhiên được trang trí bằng những vồng  hoa.
Giant structures can be viewed in the park, covered from top to bottom in an array of flowers.
Những cấu trúc khổng lồ có thể được xem trong công viên được phủ kín từ trên xuống dưới trong một mảng hoa.

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

CUNG HOÀNG KIM - HOA HẬU TIỂU BANG NEBRASKA HOA KỲ 2015

CUNG HOÀNG KIM  
HOA HẬU TIỂU BANG NEBRASKA HOA KỲ 2015
Phỏng vấn của đài truyền hình Việt Nam Hoa Thịnh Đốn