Thứ Ba, 24 tháng 10, 2023

BỘ SƯU TẬP TRANH VIỆT THUỘC SỞ HỮU HOÀNG TỘC

 BỘ SƯU TẬP TRANH VIỆT THUỘC SỞ HỮU HOÀNG TỘC

Sotheby’s Paris đấu giá bộ sưu tập tranh Việt thuộc sở hữu hoàng tộc 

Oct 18, 2023 | By Art Republik

Bộ sưu tập cá nhân của Hoàng thân Nguyễn Phúc Bửu Lộc – nhà bảo trợ và cũng là người bạn của các nghệ sĩ Việt Nam được săn đón nhất – sẽ xuất hiện trong một buổi đấu giá sắp tới của Sotheby’s Paris.

Tháng 11 này, Sotheby’s Paris sẽ giới thiệu một bộ sưu tập cá nhân bao gồm các tác phẩm và vật phẩm quý hiếm của các nghệ sĩ được yêu thích nhất đến từ kỷ nguyên vàng của nghệ thuật Việt Nam. Các tác phẩm thuộc bộ sưu tập cá nhân của nhà bảo trợ nghệ thuật nổi tiếng: Hoàng thân Nguyễn Phúc Bửu Lộc (1914 – 1990), một nhà sưu tầm có chuyên môn sâu sắc, bạn đồng giao của những người nghệ sĩ mà ông hằng ngưỡng vọng, và dành cả cuộc đời sống giữa những bức tranh đến từ những người họa sĩ ấy. Các tác phẩm trong bộ sưu tập này cho thấy niềm đam mê sâu nặng dành cho Việt Nam và truyền thống của đất nước, cùng nỗi niềm hoài vọng về mối tâm giao để đời đối với các họa sĩ.

Chương trình đấu giá “Magnificence and Regality” (tạm dịch: Sự tráng lệ và Vương giả) sẽ mang đến các tác phẩm được sáng tác từ khoảng năm 1935 đến năm 1970 với nhiều chất liệu khác nhau, trong đó có những kiệt tác tranh lụa được hoàn thiện tinh xảo, những bức bình phong sơn mài lộng lẫy, những tác phẩm xuất chúng về nghệ thuật hiện đại của Việt Nam cũng như các tác phẩm nghệ thuật từ triều đại nhà Thanh, Trung Quốc. Bộ sưu tập của Hoàng thân Nguyễn Phúc Bửu Lộc bao gồm tác phẩm của ba nghệ sĩ tiên phong – Lê Phổ, Vũ Cao Đàm và Nguyễn Tường Lân – những người đã giúp thiết lập một chuẩn mực mới cho nghệ thuật Việt Nam, nâng tầm nghề thủ công truyền thống lên các hình thức biểu đạt hiện đại.

Lê Phổ, “Canard et Lotus” (khoảng cuối thập niên 1930). Giá ước tính: $350.000 – $500.000 EURO

Lê Phổ, “L’heure du thé en famille” (khoảng đầu thập niên 1960). Giá ước tính: $120.000 – $180.000 EURO

Trước cuộc đấu giá sẽ là 4 ngày triển lãm dành cho công chúng, diễn ra tại phòng trưng bày của Sotheby’s Paris, từ ngày 3 đến ngày 6 tháng 11 năm 2023.

Theo Pierre Mothes, Phó Chủ tịch Sotheby’s Pháp: “Bộ sưu tập lần này được ví như chén thánh của nền nghệ thuật Việt Nam, thể hiện phần nào nguồn gốc và lịch sử hoàng gia đáng nhớ, bối cảnh phong phú đằng sau các tác phẩm, cũng như sự hội tụ độc đáo của một số tên tuổi vĩ đại nhất thời École de Paris. Các bức tranh đồng loạt kể lại một câu chuyện vượt khỏi giới hạn của thẩm mỹ: nói lên mối quan hệ giữa người bảo trợ và nghệ sĩ, thể hiện sự kết hợp giữa văn hóa phương Đông và phương Tây, đồng thời cho thấy niềm đam mê thực thụ trong việc trau dồi nghệ thuật”.

Vũ Cao Đàm, “La bataille de coqs” (1952). Giá ước tính: $150.000 – $250.000 EURO

Vũ Cao Đàm, “Liliums” (1941). Giá ước tính: $150.000 – $250.000 EURO

Nguyễn Tường Lân, “Femme assise” (khoảng thập niên 1930 đến 1940). Giá ước tính: $150.000 – $250.000 EURO
 

50 tác phẩm của bộ tứ Lê Phổ-Mai Trung Thứ-Vũ Cao Đàm-Lê Thị Lựu, các họa sĩ thời kỳ đầu của Trường Mỹ thuật Đông Dương (Hà Nội) được nhà đấu giá tranh nổi tiếng thế giới Sotheby’s lần đầu mang về Việt Nam với 4 ngày triển lãm tại khách sạn Park Hyatt Saigon (TP.HCM) đầu tuần này.

Một số bức trong đó có giá trị khủng qua những phiên đấu giá quốc tế, một số chưa bao giờ lộ diện. Điều đặc biệt còn ở chỗ tất cả các bức tranh này đều được các nhà đấu giá người Việt đấu giá thành công.

Sotheby’s lần đầu ở Việt Nam: Để ngắm tranh với niềm rung động - Ảnh 1.

* Cái tên triển lãm "Hồn xưa bến lạ" có ý nghĩa gì?

- Bộ tứ Phổ - Thứ - Lựu - Đàm đã lần lượt di cư sang Pháp trong các thập niên 1930-1940, và thường xuyên lồng ghép tâm tư hoài cố hương của mình trong các tác phẩm được sáng tác ở phương trời ngoại. 

Họ mượn những gì còn đau đáu trong ký ức để thể hiện các lát cắt khác nhau về đời sống và văn hóa Việt trong tranh, thông qua các chủ đề quen thuộc.

Dù vẽ hoa cỏ hay cảnh quan, gia đình hay phong tục, văn hóa hay kiến trúc, bộ tứ này đã tạo dựng được những biểu quan thị giác bắt nguồn từ cội rễ Việt, thu hút đông đảo khán giả quốc tế.

Chữ "Hồn" trong tiếng Việt vừa để chỉ phần sâu thẳm nhất của mỗi người, một tiếng nói chung của một dân tộc và nền văn hiến của họ, và cả cốt cách của một tác phẩm nghệ thuật. 

Tựa đề cho triển lãm hy vọng biểu trưng được những giá trị vĩnh cửu gửi gắm bản sắc Việt trong suốt quãng đời viễn xứ của bốn danh họa. Kết tinh trong thực hành của họ là một hòa âm giữa truyền thống và văn hiến phương Đông với những kỹ thuật mỹ học mới mẻ trong phong trào hậu ấn tượng phương Tây.

* Vì sao chọn 4 danh họa thời Đông Dương đó mà không thêm hay bớt ai?

- Vì xét cả về mặt lịch sử và lịch sử mỹ thuật, hành trình các tác phẩm của bộ tứ này mang tính đại diện lớn cho quá trình trở về nguồn cội của tranh Đông Dương nói chung. 

Phong cách sáng tác của họ cũng thể hiện sự kết hợp Đông - Tây nhuần nhuyễn: mặc dù sử dụng nhiều kỹ thuật sáng tác du nhập từ Tây phương nhưng chất cá nhân và bản sắc Việt vẫn được biểu đạt mạnh mẽ.

Về mặt thị trường, các tác phẩm của bộ tứ này đã liên tục phá kỷ lục gõ búa, đứng đầu thị trường Việt Nam, vượt qua sức với của đại đa số công chúng và cả các bảo tàng công. Tại Việt Nam, hầu hết khán giả chưa có cơ hội ngắm một bức tranh nào của họ ở ngoài đời.

Các tác phẩm hồi hương đều nằm trong tư gia của các nhà sưu tập và bảo trợ nghệ thuật tư nhân, nên việc lựa chọn các tác phẩm này giới thiệu tới công chúng đóng vai trò cầu nối quan trọng trong việc lan tỏa sự tiếp cận với mỹ thuật Đông Dương.

Triển lãm này quy tụ 50/200 tác phẩm nghệ thuật Đông Dương lớn nhất tại Việt Nam cả về giá trị lẫn số lượng, anh có thể chia sẻ về giá trị của những bức tranh này?

- Do hợp đồng bảo mật với nhà sưu tập và Sotheby’s, tôi không được phép công bố giá trị của từng tranh, nhưng tổng số tiền bảo hiểm cho triển lãm là rất lớn. 

Là giám tuyển triển lãm và người bắc cầu giữa nhà sưu tập và Sotheby’s, một trong những vai trò của tôi là đứng giữa làm người thương thuyết, đưa ra một con số bảo hiểm hài lòng với cả hai bên.

Sotheby’s lần đầu ở Việt Nam: Để ngắm tranh với niềm rung động - Ảnh 4.

Với nhà sưu tập, đó có thể là giá họ mua vào (nhiều khi rất cao) hoặc giá họ tự định. Với phía dịch vụ bảo hiểm và Sotheby’s, con số lớn hơn rất nhiều, tính theo công thức tham khảo giá gõ búa của các tác phẩm tương tự (cùng tác giả, giai đoạn, chất liệu, kích cỡ...) trong khoảng chục phiên đổ lại.

Hai mức định giá của hai bên có chênh lệch lớn và quá trình điều đình không dễ chút nào. Nhưng rất nhiều tranh trong triển lãm được bảo hiểm ở mức triệu đô.

* Bao nhiêu tác phẩm thuộc sở hữu của người ở nước ngoài? Bao nhiêu tác phẩm thuộc sở hữu người Việt tại đây?

- Tất cả các tác phẩm đều được sở hữu bởi nhà sưu tập Việt, đó là một trong những mục tiêu lựa chọn của tôi. Nhiều nhà sưu tập vẫn muốn giấu tên, nhưng chủ nhân các bộ sưu tập được mời tham gia đều có uy tín nhất định trong thị trường, ví dụ bộ sưu tập Quang San hay bộ sưu tập Hàn Ngọc Vũ.

Sotheby’s lần đầu ở Việt Nam: Để ngắm tranh với niềm rung động - Ảnh 5.

* Việc quy tập những tác phẩm như vậy có những thuận lợi, khó khăn gì?

- Thuận lợi lớn nhất là các tác phẩm đều đã có mặt ở Việt Nam. Khó khăn lớn nhất là đảm bảo an toàn cho tranh trong suốt quá trình đóng gói, vận chuyển, kho vận, lắp đặt, triển lãm, tháo dỡ và hoàn trả lại cho nhà sưu tập.

Do chưa từng có tiền lệ, tôi và đội ngũ tổ chức đã phải mất rất nhiều thời gian để tuyển lựa các nhà cung cấp dịch vụ đạt chuẩn quốc tế và chuẩn của Sotheby’s.

Sotheby’s lần đầu ở Việt Nam: Để ngắm tranh với niềm rung động - Ảnh 6.
Sotheby’s lần đầu ở Việt Nam: Để ngắm tranh với niềm rung động - Ảnh 7.

Ví dụ, trong không gian triển lãm lúc nào cũng phải có ít nhất 5 vệ sĩ, và 16 chiếc CCTV kết nối trực tiếp với cơ sở ở Hong Kong 24/7 để đảm bảo an toàn cho các tác phẩm. 

Việc vận chuyển tất cả các tranh đến triển lãm chỉ trong 1 ngày để lắp đặt cũng là một thách thức lớn, vì liên quan chi phí thuê địa điểm.

Tôi thực sự muốn triển lãm kéo dài càng lâu càng tốt để phục vụ được công chúng tốt nhất, nhưng lần này kinh phí chỉ cho phép mở được trong 4 ngày.

* Sotheby’s từng va phải những cáo buộc rằng đã đấu giá các tác phẩm giả của các danh họa Đông Dương (2019 với 4 bức), anh đánh giá sao về điều này?

- Tất cả các nhà đấu giá quốc tế đều từng dính lùm xùm thật - giả, nhưng tôi đánh giá cao cách Sotheby’s phản hồi một cách cầu thị với những cáo buộc gần đây. 

Trường hợp bức Nhà tranh gốc mít của Nguyễn Văn Tỵ là điển hình - họ rút lô đấu ngay sau khi gia đình họa sĩ và tôi đưa thông tin khiếu nại.

Quan trọng nhất là phải giải quyết được vấn đề gốc rễ - muốn bán tranh Việt thì họ cần có chuyên gia Việt, bởi chuyên gia Trung Quốc đâu có đọc được chữ Nôm.

Sotheby’s lần đầu ở Việt Nam: Để ngắm tranh với niềm rung động - Ảnh 8.

Vậy nên triển lãm lần này là một bước đi quan trọng, khi họ đã viện tới sự hỗ trợ của cộng đồng nghiên cứu trong nước, bằng sự tôn trọng văn hóa lịch sử bản địa, tinh thần làm việc nghiêm túc với tác phẩm, và không chỉ coi chúng là món hàng hóa làm ra lợi nhuận.

* Còn với tư cách người xem, anh có thể chia sẻ cảm xúc riêng về triển lãm này?

- Khi bạn ngắm tranh đẹp, những cảm xúc gợn lên cũng sẽ đẹp. Bỏ ngoài tai những thông tin về giá cả, về danh tiếng tác giả, về hiệu ứng truyền thông, đến triển lãm và ngắm tranh với đôi mắt, rung động của chính bạn. Nếu một bức tranh có khả năng "nói" với bạn theo cách nào đó thì đó sẽ là một tác phẩm đẹp.

Sotheby’s lần đầu ở Việt Nam: Để ngắm tranh với niềm rung động - Ảnh 9.
Sotheby’s lần đầu ở Việt Nam: Để ngắm tranh với niềm rung động - Ảnh 10.
 
 
    Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang

Thứ Tư, 27 tháng 9, 2023

NỮ HIỆU TRƯỞNG ĐẠI HỌC CỘNG ĐỒNG FOOTHILL

NỮ HIỆU TRƯỞNG ĐẠI HỌC CỘNG ĐỒNG FOOTHILL

Ngày 1 tháng Bảy vừa qua, trường Đại Học Cộng Đồng Foothill tại Bắc California chính thức có Hiệu trưởng mới người Mỹ gốc Việt, cô Nguyễn Thị Thúy.
Đại học Foothill là một trường lớn với hơn 13.000 sinh viên, 300 nhân viên và giảng viên. Tỷ lệ sinh viên Mỹ gốc Việt khoảng 5%. Cô Nguyễn Thị Thúy đã vượt qua cuộc tuyển chọn kéo dài một năm giữa 4 ứng viên nặng ký để được chọn, nhất định cô phải trội hơn những người da trắng.
Năm nay 41 tuổi, Nguyễn Thị Thúy đến Mỹ từ lúc lên 3, sau một chuyến vượt biển cùng gia đình năm 1978.
Năm 14 tuổi, cô là học sinh xuất sắc của trung học Castlemont của thành phố Oakland. Tốt nghiệp thủ khoa trung học Castlemont High School, Nguyễn Thị Thúy vào đại học Yale chuyên ngành triết học, tiếp đến là văn bằng Luật tại UCLA ở California. Cô đã dạy Luật tại đại học CSU East Bay trong nhiều năm.
Điều thú vị là năm 2000 khi còn là sinh viên Luật khoa, Nguyễn Thị Thúy từng là đồng tác giả quyển sách Anh ngữ “25 Vietnamese Americans in 25 Years”, “25 Chân Dung Mỹ Gốc Việt Trong 25 Năm”. Đây là một trong những quyền sách đầu tiên nói về sự thành công của người Việt ở Hoa Kỳ.
Cô cũng là người nói tiếng Việt lưu loát không thua tiếng Anh là ngôn ngữ cô học cũng như giao tiếp hàng ngày.
Đến Mỹ lúc 3 tuổi nhưng Thúy nói tiếng Việt trôi chảy, cô giải thích: "Phạm Quỳnh từng nói Tiếng Việt còn thì nước còn, tiếng Việt mất thì nước mất, cái mất đó không sao vãn hồi được”.
Bố mẹ tôi rất chú trọng việc cho chúng tôi nói tiếng Việt, cho đi học trường Việt ngữ. Tôi cũng thích nghe nhạc Việt, nhạc Việt rất sâu sắc, rất tình cảm. Tôi cứ chạy nhạc rồi viết chữ xuống, coi như tập chính tả luôn. Đó là lý do tại sao hôm nay tôi có thể nói tiếng Việt với cộng đồng Việt Nam. Biết thêm một ngôn ngữ, đặc biệt ngôn ngữ gốc của mình, sẽ tạo cho mình cơ hội tiến thân.
Lương Hiệu trưởng của cô trong năm nay là 192.262USD.
Nguyễn Thị Thúy có gia đình và hai con.
Chồng cô, Thắng Nguyễn Barrett từng là Chánh án Tòa thượng thẩm gốc Việt đầu tiên vào năm 1997.
Chúc mừng Luật sư Nguyễn Thị Thúy, người Mỹ gốc Việt đầu tiên được chọn vào chức vụ Hiệu trưởng một trường đại học trên toàn nước Mỹ.
LÊ VĂN THÔNG
#8saigon
May be an image of 1 person
l reaction

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2023

HAYMARKET VÀ LỄ LAO ĐỘNG

HAYMARKET VÀ LỄ LAO ĐỘNG

Nguồn: Internet

Lễ Lao Động là một trong những ngày lễ lớn ở Mỹ. Weekend đầu tiên của tháng Chín được Quốc Hội chính thức công nhận là Labor Day trên toàn quốc vào tháng Sáu năm 1894. Trước đó, nhiều tiểu bang đã có ngày Lễ Lao động riêng, khởi đầu ở New York năm 1887. Ngày nay, Labor Day Weekend và màn nướng thịt Barbecue là một truyền thống không thể thiếu trong đời sống của dân Mỹ.

                    Ảnh: centerforecotechnology.org       

Đối với trẻ em, Labor Day Weekend đánh dấu kết thúc mùa nghỉ Hè trước khi trở lại trường. Tại nhiều nơi trên nước Mỹ, người ta tổ chức picnic (bữa ăn ngoài trời) để ăn mừng. Thiên hạ cũng thường nhân dịp này dẫn gia đình đi chơi một chuyến cuối trước khi con cái nhập học. Phi trường, nhà ga đều đông nghẹt người. Thuê xe hay tìm chỗ cắm trại cũng cực kỳ khó.

Một cuộc đua bao bố tại một buổi Lễ Lao Động ở Quận Cam, California. Nguồn: OCRegister

Nhưng có lẽ ít ai biết nguồn gốc của ngày lễ này đến từ một biến cố bi thảm tại khu vực Haymarket ở thành phố Chicago vào năm 1886. Ngày 1 tháng 5, hàng mấy trăm ngàn thợ thuyền khắp nơi trên nước Mỹ đồng loạt đình công, đòi giảm giờ làm việc xuống tám tiếng một ngày. Phong trào “eight hour workday” này được thúc đẩy bởi các liên đoàn công nhân cũng như các nhóm bảo vệ người làm công trước sự bóc lột của giới đại thương gia được báo chí và luật pháp bao che. Riêng tại Chicago, lực lượng cảnh sát đã bắn vào đám đông khi ẩu đả xảy ra giữa nhân công xưởng gỗ McCormick và nhóm côn đồ gọi là “strike breakers” được thuê để đàn áp người đình công. Để phản đối hành động hung bạo ấy, một nhóm người đã đứng ra kêu gọi dân chúng xuống đường biểu tình tại quảng trường Haymarket Square tối hôm sau.

Nguồn ảnh: Chicago Historical Society

Mặc dù những người đứng đầu cuộc biểu tình không kêu gọi sử dụng vũ lực nhưng ngay trước khi buổi mít-tinh chấm dứt, có ai đó đã quăng một quả bom tự chế về phía cảnh sát, giết chết một nhân viên công lực. Cảnh sát Chicago bắn trả. Cuộc xô xát xảy ra chỉ trong vòng 20 phút nhưng kết cuộc có tám cảnh sát và tám thường dân bị thiệt mạng. Những cuộc điều tra sau đó cho thấy đa số cảnh sát bị các cảnh sát viên khác bắn nhầm trong cơn hỗn loạn vì người xuống đường hầu hết không mang súng.
Mục sư Samuel Fielden, diễn giả cuối cùng, đang diễn thuyết khi bom nổ.

                       Nguồn: wikicommons

Có thể nói thành phố Chicago lúc bấy giờ là điểm nóng của cuộc cách mạng lao động ở nước Mỹ. Các cộng đồng di dân đến từ Âu Châu, nhất là từ Đức, khá đông. Xung đột giữa giới tư bản và tầng lớp lao động xảy ra thường xuyên. Tấm bích chương kêu gọi người dân tụ tập tại Haymarket được viết bằng cả hai thứ tiếng Anh và Đức là do vậy. August Spies (X), tổng biên tập tờ Arbeiter-Zeitung và sáu người khác bị tòa án Illinois kết án tử hình mặc dù không có bằng chứng nào cho thấy họ đã tấn công cảnh sát. Cái chết của họ làm bùng cháy trở lại ngọn lửa của phong trào “tám tiếng một ngày” bị dập tắt sau vụ Haymarket.

                                 Nguồn: Wikimedia

Cần nhớ đây là thời điểm nước Mỹ và thế giới đang trải qua một cuộc suy thoái kinh tế khá nặng gọi là The Long Depression 1873-1879 (khác với The Great Depression vào thập niên 1930). Cuộc cách mạng kỹ nghệ thứ nhì bắt đầu từ thập niên 1870 dẫn đến nhiều thay đổi trong sinh hoạt kinh tế, xã hội và chính trị. Thất nghiệp tăng cao. Các nhóm tả khuynh theo Chủ nghĩa Xã Hội, Cộng Sản ra đời. Cuộc đấu tranh giành quyền lợi cho công nhân ngày càng thu hút nhiều thành phần xã hội. Những tổ chức như Knights of Labor kết nạp được hơn cả trăm ngàn thành viên vào cuối thế kỷ 19.

Đài tưởng niệm bảy nhân vật bị tử hình sau vụ Haymarket tại Chicago với câu nói cuối cùng của August Spies: “Một ngày kia sự im lặng của chúng tôi sẽ mạnh hơn tiếng nói mà các ngài đang cố dập tắt.” Nguồn: wikipedia

Ngày nay khi nghe đến Labor Day Weekend, hầu hết người dân Mỹ chỉ nghĩ đến thịt nướng và sale, không mấy ai nhớ hoặc biết đến công lao của những người đã xả thân để chúng ta có được những thứ tưởng chừng như mặc định – tuần làm năm ngày, mỗi ngày tám tiếng. Song ở Chicago, người dân vẫn tưởng niệm bảy vị tử sĩ đã hy sinh bằng cách tái dựng cuộc biểu tình Haymarket. Tất nhiên không có màn ném bom nhưng chắc chắn có khói từ… các lò thịt nướng!

                 Nguồn: Chicago Tribune

Một năm sau biến cố Haymarket, nhiều tiểu bang lần lượt thông qua các đạo luật bảo vệ người làm công và đặt ra ngày lễ Lao Động cấp tiểu bang. Nhưng phải mất thêm 18 năm, Quốc Hội mới biến nó thành một ngày quốc lễ được Tổng thống Grover Cleveland ban hành vào năm 1894 do áp lực từ công nhân ngành xe lửa đình công. Đó cũng là thời điểm nước Mỹ và thế giới bước vào cuộc Cách Mạng Kỹ Nghệ thứ Ba (the Third Industrial Revolution) với nhiều thay đổi lớn trong cấu trúc kinh tế và xã hội, dẫn đến cuộc Đại Thế Chiến thứ Nhất năm 1914.

Một cuộc diễn hành trong ngày lễ Lao Động tại Buffalo, New York, năm 1900. Nguồn: National Geographic.

Cựu Biên Tập Viên báo Trẻ, chuyên viết về Lịch sử, Âm nhạc, Nghệ thuật, Something/Anything, từng làm kỹ sư điện toán, hiện cư ngụ trong vùng Dallas.

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2023

SỰ TÍCH LỄ VU LAN

 SỰ TÍCH LỄ VU LAN

(Trích từ bài viết của nữ sĩ Minh Thuý - Hội Văn Thơ Lạc Việt)

Lễ hội này phát xuất từ sự tích Phật Giáo được ghi lại trong kinh Vu Lan Bồn.
Theo trong kinh thì lễ Vu Lan của Phật Giáo phát xuất từ thời Đức Phật. Ngài đã dạy phương thức báo hiếu cho cha mẹ ở đời này và nhiều đời khác. Người đầu tiên tiếp nhận chính là Tôn giả Mục kiền Liên, ngài là một trong 10 vị đệ tử xuất chúng của Đức Thế Tôn
Theo kinh "Vu Lan Bồn" thì ngày xưa, khi Bồ Tát Mục Kiền Liên tu thành chánh quả, lúc tưởng nhớ mẫu thân, đã dùng tuệ nhãn kiếm tìm khắp nơi trong trời đất, liền thấy mẹ mình đang ở trong loài ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ rất khổ sở. Thương mẹ, Ngài đã vận thần thông xuống cõi ngạ quỷ dâng bát cơm đầy cho mẹ. Rất tiếc, bà Thanh Đề hãy còn quá sân tham và bởi ác nghiệp thọ báo còn quá nặng nên khi bốc cơm đưa vào miệng thì cơm biến thành lửa. Tôn giả Mục Liên không có cách nào cứu được mẹ nên Ngài liền quay về hỏi Đức Thế Tôn.
Đức Phật dạy rằng: "Dù ông có thần thông quảng đại như thế nào cũng không đủ sức cứu mẹ ông, chỉ có một cách là nhờ sự hợp lực của chư tăng khắp nơi, sau 3 tháng an cư kiết hạ cùng tập trung chú nguyện mới có thể chuyển hóa được nghiệp lực giúp mẹ ông thoát khỏi cảnh khổ".
- Nhưng bạch Thế Tôn, làm sao con thỉnh được chư Tăng khắp mười phương về để cúng dường cùng một lúc như vậy được?
Đức Phật dạy: "Ngày Rằm tháng Bảy là ngày Tự Tứ của chư Tăng. Ngày đó dù các vị ở trong thiền định hay thọ hạ kinh hành, hay hóa độ nhân gian, cũng tập trung lại để cùng Tự Tứ. Đây là ngày thích hợp để cung thỉnh chư Tăng, hãy sắm sửa lễ cúng vào ngày đó."
Tôn giả Mục Kiền Liên y theo lời Phật mà làm. Sau đó, mẹ của Ngài được giải thoát. Trong dịp này, Đức Phật cũng dạy: Chúng sanh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu-Lan-Bồn Pháp) mà làm". Từ đó, ngày Lễ Vu Lan ra đời.
Kể từ những năm tháng đầu tiên, khi Phật giáo truyền vào Việt Nam, các chùa đã tổ chức Lễ Vu Lan. Ngày nay, Lễ Vu Lan không còn đơn thuần chỉ có ý nghĩa tôn giáo thiêng liêng ca ngợi lòng hiếu thảo đối với mẹ không thôi mà đã trở thành "lễ hội" mang tính cách nhân văn nói lên lòng hiếu kính của tất cả mọi người đối với cả mẹ lẫn cha hiện tiền hay ông bà cha mẹ đã quá vãng nhiều đời, nhiều kiếp. Lòng trân trọng hiếu kính mẹ cha, phụng thờ tổ tiên ông bà chính là sợi dây liên kết giữa người còn kẻ mất, là truyền thống cao đẹp nêu cao tình người của dân tộc Việt. (trích http://xn--tphathocdoisong-2y5h.com/)
Rằm tháng bảy, niềm tin của người con Phật theo câu chuyện ngài Đại Hiếu Mục Kiền Liên, về Chùa dâng hương cầu nguyện cho cha mẹ đời này còn sống luôn được khỏe mạnh hoặc cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp đã quá vãng thoát khỏi cảnh địa ngục, sớm được siêu sanh tịnh độ. Đồng hành sự nguyện cầu là rải ruộng phước để hồi hướng công đức cho cha mẹ luôn được siêu thoát vãng sanh về cõi Tây Phương Cực Lạc.
***
Mùa thu lãng vãng đó đây theo luồng gió mát, bóng nắng yếu ớt mơn man những cành hoa giấy đỏ bên hàng rào ẻo lả đong đưa. Mùa hạ đã từ giã nhưng tình hạ đã để lại trong lòng tôi những kỷ niệm thân thương nhẹ nhàng vô cùng và càng nhẹ nhàng hơn nữa khi được cài bông hồng trên áo. Dẫu không phải chỉ có ngày lễ Vu Lan mới nhớ đến Cha Mẹ nhưng đây là ngày lễ đặc biệt, ngày phát huy truyền thống tốt đẹp “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam, phát huy tinh thần hiếu đạo. Ngày lễ có sức sống văn hóa truyền đạt con người trở về với cội nguồn tổ tiên, biết đền ơn tứ ân đức lớn rộng: cha mẹ, thầy cô, tổ quốc và con người. Một ngày lễ hội Vu Lan của Phật Giáo thật thiêng liêng mang ý nghĩa cao đẹp…
Minh Thúy Thành Nội
May be an image of flower and text

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2023

NGHỀ BUÔN BÁN BỆNH TẬT

 NGHỀ BUÔN BÁN BỆNH TẬT

• Trương Văn Dân

Nhà văn, dược sĩ Trương Văn Dân và phu nhân: Tiến sĩ văn chương Pháp, Elena Pucillo Trương.

                                   Bìa sách "Trò chuyện với thiên thần"

Sau đây là một trích đoạn từ tác phẩm “Trò Chuyện Với Thiên Thần” của dược sĩ Trương Văn Dân (Italia).

Thực phẩm chỉ là một phần của những tai ách hiện nay. Tôi  muốn nói với các bạn về dược phẩm, một thứ sản phẩm siêu lợi nhuận và nằm trong chính sách toàn cầu.

Y, Dược, nghề cao quý nhất nhưng nó đang biến thành một cỗ máy kiếm tiền!

Cái xác phàm của nhân loại hiện nay chính là nguồn lợi kếch xù của bọn người kinh doanh trên sự sợ hãi: bệnh tật.

Lãnh vực này hiện nay nằm trong tay các tài phiệt và họ bỏ rất nhiều tiền để tiếp thị hơn là nghiên cứu.

Một thuật ngữ mới ra đời: Disease mongering (Nghề buôn bán bệnh tật). Hoạt động đơn giản: Chỉ cần hạ thấp các chỉ số như các chỉ số về bệnh tiểu đường, áp huyết máu, cholesterol... hoặc chẩn đoán các tình trạng tinh thần nào đó như buồn rầu, hồi hộp, nhút nhát... rồi cho là “bất thường” thì số lượng “bệnh nhân” trên toàn thế giới tăng vọt! 

PHÁT MINH RA BỆNH

- Khi ủy ban “khoa học” Mỹ tái định nghĩa hypercholesterolemia (có cholesterol cao trong máu) và chỉ cần giảm chỉ số để các bác sĩ cho phép dùng thuốc thì số “bệnh nhân” đột ngột tăng 3 lần!

- Chỉ trong năm 2016, công ty Pfizer đã chi 1,2 tỷ USD, theo sau là công ty Bristol Mayer Squibb chi 460 triệu USD, để quảng cáo và tiếp thị thuốc!

Nhưng đây chỉ là đỉnh của băng sơn. Trên thực tế rất nhiều các nhà khoa học hướng dẫn cách dùng thuốc đều hưởng lợi nhuận từ các hãng dược!

Thông qua Disease mongering, những trạng thái như buồn rầu, lo âu, hồi hộp... rất bình thường trong cuộc sống đã bị truyền thông hô biến thành bệnh (?) để làm mọi người sợ hãi, cảm thấy mình phải dùng thuốc. Các nhà khoa học chân chính nói rằng hiện nay có hơn 200 tình trạng tâm lý sẽ được xem là... bệnh lý và nghe ra thật buồn cười: lão hóa, buồn chán, hói đầu, tàn nhang, tóc bạc, kém xinh... Không ai nói với chúng ta là nỗi buồn là một phần của sự sống và hàng thế kỷ trôi qua, nó vẫn tồn tại để giữ một nhiệm vụ quan trọng trong tâm sinh lý của con người.

Dược phẩm dù muốn hay không đều sẽ có tác dụng một cách nhân tạo vào trật tự sống của con người và tự nhiên.

Bạn mất ngủ hả? Hãy uống thuốc ngủ! Mà có thật sự cần phải dùng thuốc không? Biết đâu không ngủ là một điều tuyệt vời? Thỉnh thoảng được thức giấc, mở cửa nhìn ra bầu trời đêm mà kẻ ngủ say sẽ không bao giờ biết.

Đã có người nói: Ban ngày để sống, còn ban đêm là để hiểu cuộc sống nhưng các tập đoàn dược chi ra số tiền càng ngày càng lớn cho việc bán thuốc “ảo” kèm theo quà tặng, mời du lịch...

Thí dụ bệnh tiểu đường type II, trước đây được xác định là đường huyết phải trên mức 140mg/dL. Năm 1997, ngạch mức trên bị Cơ quan y tế thế giới OMS rút xuống còn 126 mg/dL (7mmol/L)... thì lập tức có thêm 1.700.000 người Mỹ được xếp vào danh sách bệnh nhân tiểu đường (suốt đời!).

Cholestérol: Năm 1998, ngạch mức từ 240mg/dL bị rút xuống còn 200mg/dL. thì lập tức xã hội Hoa Kỳ có thêm 42.600.000 bệnh nhân có cholesterol cao trong máu... Các nhà bào chế có thêm được 86% “khách hàng” mới.

Thủ thuật khác để mua chuộc... phủ khắp từ bác sĩ đến các sinh viên y khoa sắp ra trường. Ba mươi năm trước, giám đốc hãng dược phẩm Merck, Henry Gadsen, đã từng trả lời trong một cuộc phỏng vấn: “Giấc mơ của chúng tôi là sản xuất thuốc cho những người khỏe mạnh. Làm được thế, chúng tôi có thể bán thuốc cho bất kỳ ai”. “Trên thế giới, chỉ có hai nhóm người: nhóm người đã bệnh rồi và nhóm người chưa biết họ bị bệnh”.

MỘT NGHIÊN CỨU MỚI NHẤT TỪ NƯỚC PHÁP: 50% THUỐC LƯU THÔNG HIỆN NAY TRÊN THỊ TRƯỜNG LÀ VÔ ÍCH, 20% CÓ HẠI VÀ NHIỀU KHI NGUY HIỂM CHO NGƯỜI DÙNG.

Ai cũng biết sức khỏe tùy thuộc vào điều kiện kinh tế, khí hậu và thực phẩm chứ không phải vào thuốc men, cách chữa trị hay các kỹ thuật hiện đại. Hiện nay, nhiều người hễ thấy khó chịu một chút là uống thuốc mà không biết rằng không có loại thuốc nào là không có tác dụng phụ là “1 phần thuốc chứa 3 phần độc”. Ít người biết rằng không có bộ máy nào hoàn hảo hơn thiên nhiên và cơ thể con người có một cấu tạo đặc biệt. Việc chữa bệnh cho cơ thể là nhiệm vụ của hệ miễn dịch. Vì thế, nếu chúng ta lạm dụng thuốc thì đã vô tình “ngăn” hoạt động của hệ miễn dịch, làm hao mòn và dần dần mất đi thiên chức tự nhiên vốn có.

Ngày xưa, ai đi “khám” bác sĩ vì họ thấy trong người không khỏe, còn hôm nay khi bác sĩ gặp bệnh nhân là đề nghị chúng ta hãy làm vài xét nghiệm để xem bạn có thật sự khỏe không vì thị trường đang rất cần những bệnh nhân mới.

“Người mạnh khỏe là kẻ chưa biết mình bị bệnh!” Tâm đắc với quan niệm đó nên giám đốc bệnh viện San Raffaele ở Milano đã đưa ra dự án Quo vadis chăng? Hay bệnh viện... cho người khỏe mạnh: Thông qua một microchip điện tử được gắn dưới da các bác sĩ có thể thường xuyên và liên tục theo dõi tình trạng sức khỏe của “bệnh nhân” và sẵn sàng can thiệp và chữa trị trước khi bệnh làm phiền. Các chuyên gia sẽ cho ta biết trước khi bệnh xuất hiện và từ giờ cho đến lúc đó, ta có thể vui chơi, đánh golf, đi du lịch, trượt tuyết, tắm biển... cho đến khi nhận được một tin nhắn, đại loại: “Khẩn cấp! Bạn cần trình diện ngay ở trung tâm ý tế gần nhất. Bệnh trĩ sắp xuất hiện!”.

CÁC HÃNG THUỐC, CÁC BỆNH VIỆN, HỌ LÀ AI?

Gần 80 năm đã trôi qua nên có thể quí vị không biết rằng văn phòng của Viện Đại học Frankfurt ở Đức ngày xưa chính là trụ sở chính của IG Farben.

Đó là một nhà máy được độc quyền sản xuất hóa chất của Đức thời quốc xã. Nó là trung tâm kinh tài của Hitler nên trong suốt thời kỳ diệt chủng (Holocaust), nó là nơi cung cấp khí ngạt Zyklon-B cho chính phủ Đức để giết chết gần 6 triệu người Do Thái! Nó cũng là nơi cung cấp dân Do Thái để làm chuột bạch cho các thử nghiệm về độc tố và y học.

Vì tham gia các tội ác chiến tranh nên sau 1945, phe đồng minh đã tịch thu và đóng cửa nhà máy. Thế nhưng về sau, nhà máy này đã được chia làm mấy phần và các đại công ty mua các phần lớn, chỉ chừa lại các phần nhỏ là Agfa, Basf và Bayer, trong khi công ty Hoechst được sáp nhập vào công ty Rhône-Poulenc của Pháp để cho ra đời công ty Sanofi Aventis hiện nay và có trụ sở ở Strasburg, nước Pháp.

Tại Tòa án quốc tế Norimberga, tất cả các lãnh đạo của IG Farben đều bị buộc tội diệt chủng, thiết lập chế độ nô lệ và các tội ác khác nhưng chỉ sau một năm, tất cả đều được trả tự do (?) nhờ thương lượng của bộ kinh tế Đức và sau đó, họ đổi danh tánh để tham gia vào hệ thống kinh tế Đức hay các nước khác!

Nhắc lại chuyện này tôi chỉ muốn nêu lên một thắc mắc: Một công ty được hình thành với triết lý sản xuất hơi ngạt giết người có thể nào sau đó lại có thể sản xuất thuốc để trị bệnh, cứu nhân độ thế?

Về sau, công ty IG Farben đã tham gia vào các dự án của Hoa Kỳ trong việc sản xuất chất độc da cam dùng trong mục đích quân sự. Họ cùng lập nên công ty Chemagrow Corporation ở Kansas City, Missouri và sử dụng các chuyên viên Mỹ và Đức nhằm phục vụ cho U.S. Army Chemical Corps.

Tiến sĩ Otto Bayer, người từng giữ chức vụ nghiên cứu phát triển của IG Farben, đã cùng với tiến sĩ Gerhard Schrader đã thử nghiệm thành công phần lớn các vũ khí hóa học.

MẶT TRÁI CỦA CÁC XÉT NGHIỆM Y KHOA

Trong 10 năm trở lại đây, các yêu cầu xét nghiệm đã tăng lên 50% tương đương với việc tăng thêm hàng triệu USD mỗi năm. Nhưng nhiều khi các phương pháp xét nghiệm đó gây hại cho con người nhiều hơn là mang lại lợi ích: đau đầu gối, đau lưng, tức ngực và PSA (prostate specific antigen - kháng nguyên đặc hiệu tiền liệt tuyến) có thể dẫn đến ung thư tuyến tiền liệt! Bên cạnh đó, những dịch vụ xét nghiệm y tế rắc rối và đắt đỏ như chụp scan cắt lớp (CT- computed tomography) và chụp cộng hưởng từ trường (MRIs - magnetic resonance imaging) được sử dụng một cách rộng rãi nhưng không thực sự cần thiết.

Trí thông minh là một vốn quý của con người nhưng tiếc thay nó đang là đồng lõa, biến con người trở nên biển lận, nhằm vơ vét tối đa.

Một thứ khoa học không có nhân văn! Có kiến thức mà không nhân cách thì chẳng khác gì người tập lái xe chưa có bằng mà cứ băng băng chạy ra đường phố.

Hiện nay trong cơn vật vã kiếm tiền, các bậc cha mẹ chẳng mấy ai “chơi” với con mà phó thác cho bà vú nuôi hay các thiết bị điện tử. Sự bỏ rơi ấy làm bé bị chấn động tâm lý, đói tình yêu... còn cha mẹ mang mặc cảm thiếu chăm sóc con nên bù trừ bằng sự nuông chiều và bằng tiền bạc, cho con ăn các món khoái khẩu được nhuộm phẩm màu thuộc bảng E độc hại.

Ngày nay, bậc làm cha mẹ phải thú nhận là bất lực, không còn đủ khả năng để bảo vệ con trẻ trước những mối nguy của cuộc đời! Chỉ năm, mươi năm nữa thôi, bệnh ung thư sẽ bùng phát dữ dội nếu không kiểm soát và nó sẽ xói mòn sức lực và đẩy bao gia đình xuống tận cùng của sự khốn khổ.

Nghĩ thế, tự nhiên lòng tôi chùn xuống. tôi không dám hình dung tương lai sẽ về đâu nếu con người không thay đổi...

(Trích tác phẩm “Trò Chuyện Với Thiên Thần” Chương 37)