Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

BỘ TRANH VẼ "ĐẸP NHƯ THẬT" VỀ HÀ NỘI

BỘ TRANH VẼ "ĐẸP NHƯ THẬT" VỀ HÀ NỘI 
Theo Trí Thức Trẻ

Tác giả của bộ tranh này là họa sĩ Phạm Bình Chương (1973). Anh là cái tên tiêu biểu của nhóm nghệ sỹ có tên gọi Nhóm hiện thực – chuyên theo trường phái hiện thực. Họa sĩ Phạm Bình Chương tốt nghiệp khoa hội họa Trường ĐH Mỹ Thuật năm 1995. Hiện anh đang là giảng viên của trường. Anh từng nhận được rất nhiều giải thưởng của Hội Mỹ Thuật Việt Nam trong các năm 1997-1999.
Những hình ảnh quen thuộc của Hà Nội như ngõ nhỏ, phố cổ, cây bàn, quán nước...đều hiện ra vô cùng chân thực và đẹp đẽ trong bộ tranh này. 
Chắc hẳn bạn sẽ cho rằng đây là ảnh chụp Hà Nội chứ không phải tranh vẽ bởi sự chân thật và tuyệt đẹp của nó. 
                   Một buổi sớm Hà Nội sau cơn mưa
Dù từng vẽ qua rất nhiều chủ đề nhưng Hà Nội phố luôn là chủ đề bất tận và tâm huyết nhất của anh. Có thể nói Phạm Bình Chương chính là chàng thi sĩ của Hà Nội trong mảng hội họa. Dù sử dụng lối vẽ thực nhưng tranh của Phạm Bình Chương vẫn rất thơ và bay bổng, vẽ Hà Nội hiện đại nhưng vẫn yên bình, phảng phất nét cổ kính. Không ép uổng theo một lối Hà Nội phải cổ hay Hà Nội phải thế này, thế kia. Hà Nội trong trang của Chương đúng như Hà Nội hiện đại mà chúng ta vẫn yêu thương, nhung nhớ. 
       Gầm cầu Long Biên thanh bình mà nhọc nhằn. 
      Một góc rất lạ trong tranh của Phạm Bình Chương.
             Một cảnh thường thấy trên hè phố Hà Nội.

                                Những gánh hàng rong.

Nắng trong tranh của Phạm Bình Chương rất tài tình và vô cùng chân thật.



           Một cửa hàng cho thuê sách ở phố Thi Sách. 



Xe đạp luôn xuất hiện trong cuộc sống của người Hà Nội. 


           Khung cảnh thường thấy của mùa thu Hà Nội. 

               Bên trong những ngõ nhỏ của Hà Nội.

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

MẸO VẶT LÀM CHO NHÀ TẮM SẠCH BÓNG

MẸO VẶT LÀM CHO NHÀ TẮM SẠCH BÓNG
Nguồn: www.kenh14.vn

Phòng tắm của bạn đã đến lúc phải dọn dẹp nhưng dường như bạn đã quá ngán ngẩm với việc phải kì đi cọ lại các vết cáu bẩn ư? Với một vài mẹo vặt đơn giản này, bảo đảm công việc dọn dẹp nhà tắm sẽ không còn là nỗi ác mộng với bạn nữa.
Nước lau kính
Cách làm: Để xử lý chiếc gương cáu bẩn, đầu tiên bạn ngâm 3 túi trà đen lớn vào một cốc nước cho đến khi trà ngấm hoàn toàn vào nước. Đổ trà vào bình xịt, sử dụng như nước lau kính thông thường. Thay vì dùng khăn giấy để lau kính, bạn hãy dùng báo cũ để vừa tiết kiệm lại không để lại xơ trên mặt kính nhé. Bảo đảm sạch bong kin kít luôn.

Hack tuổi cho chiếc bồn tắm
Cách làm: Bồn tắm trông cũ kĩ là do nó có những vết bẩn bám rất chắc và khó lau sạch. Đầu tiên, bạn hãy pha dung dịch theo tỉ lệ 1/2 giấm trắng và 1/2 xà phòng dạng lỏng. Dùng miếng rửa chén nhúng vào dung dịch, chà sạch toàn bộ vết bẩn trên thành bồn tắm một cách nhanh chóng, thuận tiện.

Đánh bay vết nước đọng trên đồ dùng nhà tắm
Cách làm: Chỉ bằng cách chà xát một nửa quả chanh lên bề mặt cần làm sạch và kì cọ như thông thường là mọi vết ố cứng đầu sẽ tan biến trong vòng một nốt nhạc.
Nếu như vết ố ở những góc khuất khó vào, bạn hãy dùng giẻ lau ngâm với giấm trắng quấn quanh bề mặt vật dụng, để trong vòng 30 phút rồi lau như bình thường.
"Pro" hơn nữa, bạn hãy dùng một cái bàn chải cũ và giấm trắng để chà những góc khuất đáng ghét.
Làm sạch bồn cầu không sử dụng hóa chất
Cách làm: Đổ giấm trắng vào bình chứa nước của bồn cầu. Xịt giấm trắng lên thành bồn cầu để cọ rửa.

Nếu muốn bồn cầu sạch triệt để hơn, xịt giấm trắng vào giấy vệ sinh và nhét vào bên dưới thành bồn cầu và để như vậy trong vài phút.
Dùng cọ bồn cầu và giấm trắng để cọ rửa như bình thường. Cuối cùng, dùng một chiếc bàn chải cũ cọ và gỡ giấy vệ sinh ra rồi xả nước. Công việc dọn bồn cầu thế là xong.
Làm sạch cọ bồn cầu
Cách làm: Để làm sạch chiếc cọ hay bị "bỏ quên" này, bạn đổ nước tẩy đa năng vào chân đế của cọ và ngâm cọ ngập trong nước tẩy. Chiếc cọ sẽ luôn sạch sẽ và thơm tho sau mỗi lần sử dụng.
Ai cũng thích nhà tắm sạch nhưng cọ rửa nhà tắm cho thật sáng bóng thì lại là câu chuyện khác. Thủ sẵn những mẹo vặt này, việc làm sạch nhà tắm sẽ trở nên quá dễ dàng với bạn đấy.

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

SỐNG LÂU VỚI TRÍ NHỚ TỐT

SỐNG LÂU VỚI TRÍ NHỚ TỐT
Thanh Hoa

Người Nhật nổi tiếng thế giới với tuổi thọ trung bình cao. Số người sống trên trăm tuổi ở Nhật Bản là hơn 60.000 người vào năm 2015. 
Gần đây, qua nghiên cứu đúc kết của Tiến sĩ Takuji Shirasawa mang tên "101 cách sống đến 100 tuổi không bị mất trí nhớ" chỉ ra rằng chế độ ăn uống và thói quen tốt trong cuộc sống góp phần đáng kể vào việc giữ bộ não minh mẫn và nhanh nhạy. Dưới đây là 12 điều được cho là có thể giúp con người sống trên 100 tuổi mà không mất trí nhớ.
1/. Uống một cốc nước ấm ngay sau khi thức dậy
                         (Ảnh: Unsplash, Pixabay/CC0 1.0) 
Chúng ta mất khoảng 500cc (½ lít) nước trong khi ngủ, vậy nên cần phải bổ sung nước cho cơ thể sau khi thức dậy. Nước ấm có thể làm tăng 10% nhiệt độ và sự trao đổi chất của cơ thể.
2/. Uống nước ép rau hoặc hoa quả ít nhất 3 lần một tuần.
                        (Ảnh: Jeshoots, Pixabay/CC0 1.0) 
Uống nước ép rau hoặc hoa quả ít nhất 3 lần một tuần có thể giảm 76% nguy cơ mất trí nhớ. 
3/. Tắm nắng trong vòng 15 phút mỗi ngày.
 
                   (Ảnh: Takemeomeo, Pixabay/CC0 1.0)
Ánh sáng mặt trời giúp cơ thể bổ sung vitamin D vốn được chứng minh có tác dụng hiệu quả trong việc phòng chống ung thư. 
4/. Ăn sô-cô-la đen (dark chocolate). 
                  (Ảnh: Alexander Stein, Pixabay/CC0 1.0) 
Sô-cô-la đen rất giàu polyphenol, vốn là chất làm chậm quá trình lão hóa và giúp kiểm soát lượng đường trong máu. 
5/. Nấu ăn ở nhà.
                            (Ảnh: Dangquocbuu, Pixabay/CC0 1.0) 
Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng những người thích nấu ăn là không dễ mắc chứng mất trí vì nấu ăn có thể kích thích tới hoạt động của não bộ. 
6/. Tránh xa các đồ uống có ga và thực phẩm chế biến sẵn. 
                         (Ảnh: StockSnap, Pixabay/CC0 1.0) 
Đồ uống có ga và thực phẩm chế biến sẵn, chẳng hạn như thức ăn nhanh, rất giàu phốt pho vốn là chất cản trở sự hấp thụ canxi và có hại đến xương. 
7/. Đổ mồ hôi. 
                          (Ảnh: Sgt. Bobby Yarbrough) 
Tập thể thao có thể mang đến lợi ích khi nó khiến bạn đổ mồ hôi, điều này giúp loại bỏ các độc tố ở bên trong cơ thể. 
8/. Giảm 5% trọng lượng cơ thể. 
                   (Ảnh: Mojzagrebinfo, Pixabay /CC0 1.0)  
Những người sống đến 100 tuổi mà không mắc bệnh có một điểm chung – họ không có chất béo dư thừa của cơ thể. Những rủi ro về bệnh tiểu đường và cao huyết áp được giảm thiểu nếu trọng lượng cơ thể của bạn giảm 5%. 
9/. Đi bộ 30 phút mỗi ngày. 
                                    (Ảnh: Kanzhongguo) 
Những người hầu như không tập thể dục hoặc không vận động có tỷ lệ tử vong cao nhất. Đi bộ trong vòng 30 phút mỗi ngày có thể làm tăng lưu thông tuần hoàn máu và cải thiện sức khỏe tổng thể. 
10/. Thực hành thiền định. 
              (Ảnh: Suc, Pixabay/CC0 Public Domain) 
Thiền định có thể chữa lành và ngăn ngừa nhiều bệnh tật. Chỉ cần ngồi thiền trong vòng 10 phút vào buổi sáng có thể khởi động ngày mới tốt đẹp, tuy nhiên nếu dành thêm thời gian thì tốt hơn. 
11/. Ăn hành tây. 
                                    (Ảnh: Kanzhongguo) 
Hành tây rất tốt cho việc hạ huyết áp một cách tự nhiên nhờ có chứa Prostaglandin A có thể làm giãn mạch máu và làm giảm độ nhớt của máu. Do đó cũng góp phần làm giảm huyết áp, tăng lưu lượng máu động mạch vành và ngăn ngừa huyết khối. Ngoài ra, vỏ hành tây còn chứa nhiều rutin, rất có lợi cho việc làm vững bền thành mạch. 
Khi ăn sống, hành tây sẽ mang đến lợi tác dụng lớn nhất. Gợi ý cho bạn là món salad rau với hành tây thái lát. 
12/. Không ăn sau 9 giờ tối.
                            (Ảnh: Kanzhongguo) 
Chất béo được tích lũy dễ dàng nhất vào lúc 2 giờ sáng. Nếu chúng ta không ăn thứ gì sau 9 giờ tối có nghĩa là không có chất béo nào sẽ được tích lũy.

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

DÒNG CHẢY XA BỜ TRÊN BIỂN LÀ "TỬ THẦN GIẤU MẶT"

DÒNG CHẢY XA BỜ TRÊN BIỂN LÀ "TỬ THẦN GIẤU MẶT"
Vân Hồng

Nhiều người đi biển thường chọn bơi vào vùng nước phẳng lặng mà không ngờ rằng, đây mới chính là "cạm bẫy" dẫn đến nhiều vụ chết đuối thương tâm.
Mũi tên màu đỏ là nơi có dòng chảy xa bờ (ảnh: safebee.com)
Dòng chảy xa bờ (rip current) luôn được coi là “tử thần giấu mặt” của biển cả. Mặt nước nơi có dòng chảy xa bờ thường phẳng lặng, ít sóng nên nhiều người tưởng rằng đó là nơi an toàn và di chuyển tới đó. Thế nhưng khi bơi vào dòng chảy xa bờ, chúng ta có thể ngay lập tức bị cuốn trôi ra xa.
Vậy dòng chảy xa bờ là gì?
Là một dòng nước mạnh chảy từ bờ hướng ra biển. Sóng sẽ đánh và đưa nước biển vào bờ nhưng khi nước biển được liên tục đưa vào bờ thì chúng tập hợp lại thành một dòng đi thẳng ra biển, khi đó dòng nước này sẽ hình thành dòng chảy xa bờ.
Trong một thí nghiệm, người ta rắc chất màu sát bờ biển và quan sát thấy chất màu bị kéo ra xa bờ. Điều này chứng tỏ nơi đó dòng nước đi ngược từ bờ ra biển. Bên cạnh đó, chúng ta cũng thấy rằng nơi dòng nước đi từ bờ ra biển là vùng nước lặng, hầu như không có sóng. Đây là điều chúng ta cần lưu ý nhất về dòng chảy xa bờ để tránh gặp rùi ro.
Dòng chảy xa bờ trên biển được nhận biết bằng cách đổ bột màu
Vì sao dòng chảy xa bờ lại nguy hiểm?
Dòng chảy xa bờ là nguyên nhân dẫn đến 80% các trường hợp cứu nạn và chết đuối trên biển. Vận tốc trung bình của dòng chảy có thể thay đổi từ 0,5 m/s cho đến 2,5 m/s, nhanh hơn cả vận tốc bơi của một vận động viên bơi lội Olympic. Tuy nhiên, do dòng chảy xa bờ thường hẹp, có chiều ngang khoảng 1-3 m, nhiều người bơi thành thạo có thể dễ dàng thoát ra bằng cách bơi vuông góc với dòng chảy và song song với bờ biển. Mặc dù vậy, không phải ai cũng biết tới thủ thuật trên và thực tế nhiều người có thể bị vắt kiệt sức lực khi cố hết sức vùng vẫy bơi ngược dòng chảy.
Dòng chảy xa bờ có thể gây nguy hiểm bất cứ lúc nào. Khi sóng to thì vận tốc dòng chảy xa bờ cũng nhanh hơn, gây nguy hiểm hơn cho người bơi. Tuy nhiên, khi đó thường ít có người xuống biển tắm vì e ngại sóng to. Vào những ngày sóng không lớn, trái lại, người ta thường chết đuối nhiều hơn vì có nhiều người xuống biển tắm. Khi thấy sóng không quá to người ta thường chủ quan và không quan tâm đến dòng chảy xa bờ. Tuy nhiên, khi di chuyển vào chỗ lặng sóng, chúng ta vô tình rơi vào dòng chảy xa bờ. Dòng chảy này sẽ ngay lập tức kéo chúng ta ra xa khỏi bờ và đưa thẳng ra biển.
Dòng chảy xa bờ thường xuất hiện ở nơi có mặt nước phẳng lặng (ảnh: NOAA)
Có 3 loại dòng chảy xa bờ:
- Dòng ngược tức thì (Flash Rip Current): dòng chảy hình thành, biến mất nhanh chóng do mực nước biển giảm và sóng tăng cao đột ngột.
- Dòng ngược cố định (Fixed Rip Current): hình thành do nước biển bị chắn bởi 2 đường cát, có thể tồn tại trong khoảng thời gian từ vài ngày đến hàng tuần, thậm chí hàng tháng.
- Dòng ngược vĩnh cửu (Permanent Rip Current) hình thành do địa hình vùng biển. Ở vùng biển có nhiều san hô, dòng chảy này có thể tồn tại vĩnh viễn.
Làm thế nào để nhận biết dòng chảy xa bờ?
Dòng chảy xa bờ có một số dấu hiệu đặc trưng mà nếu quan sát cẩn thận, các nhân viên cứu hộ và người đi biển có thể dễ dàng nhận ra. Do vậy, trước khi xuống biển, chúng ta nên đứng từ trên cao và dành khoảng 5-10 phút để nhận dạng dòng chảy xa bờ trên bờ biển mà chúng ta sắp xuống tắm.
- Dòng chảy xa bờ có mặt nước phẳng lặng hơn và ít sóng hơn. Nếu di chuyển vào chỗ lặng sóng thì chúng ta sẽ rơi vào dòng chảy xa bờ. Ngược lại, nơi biển có sóng bạc đầu thì chúng ta sẽ được sóng đánh đưa vào bờ.
- Dòng chảy xa bờ có màu khác biệt so với vùng nước xung quanh, thường là sậm màu hơn và đục hơn tùy theo góc chiếu của ánh mặt trời.
Dòng chảy xa bờ có màu đậm hơn (ảnh: WHOI)
- Đôi khi chúng ta có thể thấy các mảnh vỡ hay bọt nước nổi trên mặt dòng chảy cuốn ra xa bờ và trôi ra biển. Trong khi đó, sóng bạc đầu sẽ đẩy các mảnh vỡ này vào bờ biển.
Nếu rơi vào dòng chảy xa bờ, làm thế nào để thoát?
Điều quan trọng khi bị rơi vào dòng chảy ra bờ là phải tuyệt đối giữ bình tĩnh. Nếu hoảng loạn, bạn sẽ không còn khả năng phán đoán chính xác.
Bên cạnh đó, bạn cần phải lưu ý không bơi ngược dòng nước. Nhiều trường hợp người bị nạn quá hoảng loạn và cố gắng bơi ngược dòng nước để vào bờ, do đó dẫn đến kiệt sức và chết đuối.
Nếu là người bơi giỏi thì thay vì cố bơi ngược dòng, bạn hãy tìm cách bơi song song với bờ biển tức là vuông góc với dòng chảy bởi đó là cách giúp chúng ta hướng đến chỗ có sóng bạc đầu. Sau khi đã thoát khỏi dòng xoáy, hãy bơi chéo góc và hướng về phía bờ.
Bơi song song với bờ biển khi bơi vào dòng chảy xa bờ (ảnh: beachsafe.org)
Nếu là người bơi yếu thì bạn hãy giơ tay lên ra hiệu trợ giúp, đồng thời giữ bình tĩnh và thả nổi để giữ sức. Ước lượng thấy dòng chảy xa bờ yếu đi thì bạn hãy cố gắng bơi song song với bờ biển để tới khu vực có sóng bạc đầu như đã đề cập ở phần trên.
Tuy vậy, để phòng ngữa rủi ro bất trắc có thể ập đến bất kỳ lúc nào, bạn nên tắm biển ở những nơi có lực lượng cứu hộ chuyên nghiệp và được chứng nhận an toàn. Bên cạnh đó, cần quan sát các biển chỉ báo an toàn và trao đổi với các nhân viên cứu hộ để biết đặc điểm bờ biển sắp xuống tắm.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

NGƯỜI LÁNG GIỀNG

NGƯỜI LÁNG GIỀNG
Hà Kỳ Lam

Trong mười năm trên đất Mỹ nầy, gia đình tôi đã đổi chỗ ở năm lần, kể cả chỗ ở đầu tiên được đúng hai ngày và ba chỗ ở khác mỗi nơi trên một năm và không quá hai năm. Riêng chỗ ở hiện tại, chỗ ở thứ năm, đã chiếm hết phân nửa thời gian trong tổng số mười năm qua vì chúng tôi quyết tạo dựng cơ ngơi tại đây. Và cũng chính tại chỗ nầy, chúng tôi mới cảm được láng giềng là “gì”. Bốn chỗ ở trước nằm trong một thành phố lớn, Philadelphia thuộc Pennsylvania, mà cuộc sống xô bồ, tất bật làm cho con người chẳng buồn để ý đến nhau. Với lại, thị dân thì bao giờ tâm hồn cũng phóng khoáng hơn, dễ chấp nhận hơn, không cứng nhắc như những người tỉnh lẻ. Đó hầu như là định luật của các đô thị lớn. Cả với Sài Gòn của chúng ta ngày xưa nữa. Họ chấp nhận mọi người với những dị biệt riêng; họ xem những khách thập phương luân lưu – đi và đến – như một phần của cư dân thành phố.
Chỗ ở hiện tại của chúng tôi thì khác hẳn. Chúng tôi có hàng xóm láng giềng “quan tâm chiếu cố”. Đã chuẩn bị ít nhiều cho vùng cư trú mới do kinh nghiệm bạn bè truyền lại, do “điều nghiên” tình hình tại chỗ, khi dọn đến địa điểm nầy, chúng tôi đã cẩn thận không để sơ hở nào có thể gây ác cảm với “ma cũ”. Chẳng hạn, chúng tôi không bao giờ đậu xe (mặc dù thuộc phần đường bên phía mình) thẳng hàng với cổng xe ra vào của nhà bên kia đường, hoặc để con Sheba nhà mình - một con chó “thiều nữ” rất dễ thương – cao hứng hay giận dữ sủa inh ỏi làm phiền lỗ tai hàng xóm. Trường hợp chúng tôi, sự thận trọng còn có một lý do chính đáng hơn: mình là gia đình Á Châu độc nhất trong vùng. Chính sách của chúng tôi đã mang lại kết quả mong muốn ngay từ đầu. Ông bà Stockton ở đối diện, ông bà Green đằng sau lưng là những người già nguyên tắc, rất vui vẻ với chúng tôi và khen chúng tôi là những láng giềng mới quí hóa của họ. Cặp vợ chồng trẻ kế cận bên trái rất thân tình với chúng tôi. Người chồng sẵn sàng sang sửa ống nước, ống cống mỗi khi chúng tôi cần mà chẳng chịu lấy một đồng xu thù lao nào. Bên phải chúng tôi là một ngã ba đường, nên chúng tôi chẳng có lân bang nào để đối phó. Mọi sự êm đẹp đối với chúng tôi trong vùng cư trú mới. Ngày qua ngày, mỗi sáng chúng tôi ra đi, trao đổi với láng giềng một câu chào hỏi hay một cái vẫy tay. Buổi tối bao giờ chúng tôi cũng về muộn, có sớm lắm cũng khoảng mười một giờ đêm nên ít khi gặp ai để phải nói “hi”, “hello”, v.v.
Đấy, giang san mới của chúng tôi như thế cũng khá dễ chịu. Và tôi nghĩ nó phải như thế vì mình đã đem hết thiện chí đóng góp xây dựng một bầu không khí dễ chịu chung. Cho đến một hôm, sau sáu tháng làm thành viên mới của cộng đồng, một sự việc vừa bực bội vừa khôi hài xảy ra, quấy rầy chúng tôi. Như thường lệ, hôm đó vợ chồng chúng tôi về đến nhà khoảng mười một giờ đêm. Chưa kịp tháo giày thì có tiếng gõ cửa. Nhìn qua màn cửa, chúng tôi thấy một người đàn ông da trắng khoảng trên ba mươi tuổi, vóc dáng hơi nhỏ con so với dân Mỹ. Chúng tôi mở cửa và bước ra ngoài tiếp chuyện với anh ta. Trong một thoáng, tôi cố nhớ xem có gặp người nầy ở đâu chưa. Chưa. Tôi chưa gặp hắn ta bao giờ. Duyệt qua trong trí các khuôn mặt lân bang của chúng tôi thì không có ai như thế. Vợ chồng tôi đứng chăm chú chờ nghe hắn mở đầu. Hắn nói:
"Con chó của ông bà đã lọt vào sân sau nhà tôi và làm cho con chó của tôi mang bầu. Tôi đã đưa vấn đề cho luật sư của tôi rồi. Nếu ông bà thấy có thể…"
Không đủ kiên nhẫn chờ nghe hắn kết thúc câu chuyện, tôi vội ngắt lời: "Con chó của chúng tôi là chó cái kia mà!"
Đôi mắt màu xanh xám của hắn mở lớn nhìn tôi với vẻ nghi ngờ. Vợ tôi vội bảo tôi cho hắn xem chó của mình. Chúng tôi gọi “Người Đẹp Sheba” ra đi biểu diễn một vòng cho hắn xem. Lúc Sheba đi qua trước mặt, hắn nhìn phần mông của nó rồi do dự vài giây hắn hỏi tôi: "Còn con chó kia nữa?"
Tôi đáp: "Chúng tôi chỉ có một con chó thôi."
Hắn lúng túng, không nhìn chúng tôi, buông một tiếng “xin lỗi” cộc lốc rồi quay lưng đi nhanh ra cổng nhưng còn đủ lịch sự khép cổng lại. Tôi đáp lễ: "Đừng xin lỗi!"
Câu chuyện làm chúng tôi vừa bực mình vừa buồn cười. Bực vì có người không chịu để cho mình yên ổn. Không hiểu sao lúc đó, tôi chẳng buồn hỏi nhà hắn ta ở đâu, chỉ nghĩ rằng hắn không ở sát cạnh mình thì thôi. Chúng tôi xếp câu chuyện Sheba bị vu khống đó sang một bên, chẳng bận tâm nữa. Rồi sinh hoạt của chúng tôi lại tiếp tục gắn liền với nhịp quay của xã hội nầy, chẳng có thì giờ và hơi sức đâu nhìn ngang, nhìn ngửa, phóng tầm mắt mình qua khỏi mái nhà láng giềng để xem bên kia là ai.
Khoảng vài tháng sau đó, một hôm vào ban ngày, lái xe từ chỗ làm về nhà, lúc gần đến căn nhà ông bà Stockton, kẻ láng giềng đối diện chúng tôi bên kia đường, chúng tôi bỗng thấy người đàn ông mà tối hôm nọ đến khiếu nại về việc chó của y mang bầu. Hắn ta từ trong căn nhà kế nhà gia đình Stockton mang thùng rác đi ra sân. Thì ra hắn lại ở sát vách ông bà Stockton. Nhà Stockton và nhà chúng tôi tọa lạc trên hai góc đường của một ngã ba đường. Như vậy, đối diện với nhà chúng tôi, ở góc đường bên kia là nhà Stockton rồi mới đến nhà người-đàn ông-có-chó-mang-bầu. Vậy mà sống trong khu phố trên nửa năm trời, chúng tôi mới biết đến người láng giềng bên kia người láng giềng hay là người-láng-giềng-bậc-hai. Định nghĩa một cách khít khao thì hắn ta không phải là láng giềng của chúng tôi nhưng tính khoảng cách thì khá gần; với lại, vì nhà hắn dài hơn nhà của ông bà Stockton nên từ nhà hắn nhìn qua sân sau nhà chúng tôi thật rõ và thật gần. Có lẽ hắn đã dùng nhà sau làm đài quan sát để dòm ngó chúng tôi từ lâu mà chúng tôi không biết vì từ khi khám phá ra đương sự ở đó, mỗi lần bất chợt nhìn qua tôi đều thấy hắn đứng trong nhà bếp nhìn về phía chúng tôi. Bị bắt gặp thì hắn quay mặt chỗ khác hoặc cúi xuống loay hoay làm việc gì đó nhưng có điều tôi biết chắc chắn là hắn dòm ngó chúng tôi hằng ngày. Để làm gì? Không ai biết. Chắc hắn còn cay cú với chúng tôi về cái bào thai trong con chó của hắn! Nhưng mà có thật hắn có một con chó không? Từ khi biết hắn ở đó, tôi chưa hề nghe tiếng chó sủa phát ra từ nhà hắn. Có thể sau khi chó của hắn bị chửa hoang hắn không muốn nuôi chó nữa. Mà cũng có thể hắn đã định ngụy tạo một vụ kiện để làm tiền chúng tôi. Ở một xã hội mà từ các đại công ty đến các bác sĩ, các chủ tiệm, chủ xe, v.v., đều có thể bị kiện tụng đòi bồi thường này nọ thì một chủ chó như chúng tôi không có lý do gì được “miễn dịch”.
Hình như dân Mỹ là dân thích kiện tụng nhất thế giới. Tôi nhớ đã đọc trên báo mới đây một vụ kiện giữa hai người láng giềng Mỹ về hàng cây dương làm hàng rào trên đường ranh giới đất đai của hai người. Nguyên đơn là cặp vợ chồng chủ hàng cây dương. Họ trồng hàng cây vừa để cho kín đáo, vừa để tăng phần thẩm mỹ cho khung cảnh. Nhưng loại cây dương thì cành lá nhọn hoắt và chĩa ra chung quanh, choáng khoảng trống khá nhiều, nên người láng giềng của cặp vợ chồng kia đã tự tiện cắt tất cả các cành chĩa sang phần đất của ông ta và cắt đến sát thân cây làm cho hàng cây trụi nhánh hẳn một bên. Chủ hàng cây tức quá, bèn đưa nội vụ ra tòa đòi người láng giềng bồi thường mỗi cây là hai nghìn sáu trăm đô-la. Vị chi hàng rào với mười hai cây dương là ba mươi mốt nghìn hai trăm đô-la! Chưa biết ai sẽ thắng ai. Chúng tôi cũng có hai cây dương làm hàng rào ngăn cách với phần đất của cặp vợ chồng trẻ bên trái chúng tôi. Lúc mới dọn đến chúng tôi cũng đã e ngại về mấy cành cây chĩa sang phần đất của họ và đã hỏi có thấy trở ngại gì không; nếu họ muốn, chúng tôi sẽ tỉa các cành cây đó. Hai người láng giềng của chúng tôi đã cám ơn và bảo chúng tôi đừng lo lắng về chuyện đó. Ôi láng giềng Mỹ cũng dễ thương mà cũng dễ ghét!
Một thời gian khá lâu sau “vụ con chó có bầu” thì xảy ra hai sự việc – cũng nhắm vào gia đình chúng tôi – và hai sự việc đó cũng cách khoảng nhau khá lâu. Vụ thứ nhất: một viên chức của Quận đến trình thẻ hành sự và tự giới thiệu xong, thông báo cho chúng tôi hay là có người láng giềng báo cáo rằng chúng tôi cho thuê nhà. Ông ta nói tiếp, “điều nầy vi phạm luật lệ hiện hành vì ông bà không có giấy phép”. Tôi nói với nhân viên đó rằng chúng tôi không làm điều đó, rằng chỉ toàn gia đình chúng tôi cư trú trong nhà mà thôi. Và tôi đã phải ký vào biên bản cam đoan là nhà từ hồi nào đến giờ chỉ là chỗ cư trú của gia đình. Khi bắt tay từ giã, viên chức kia mỉm cười với tôi và nhắn gửi một câu mà tôi nghĩ chứa nhiều hàm ý: “chắc ông cũng hiểu láng giềng Mỹ là gì”. Chung qui, chỉ có cái tội là gia đình chúng tôi khá đông người. Ngoài hai con chúng tôi, còn có em và cháu đã theo chúng tôi ra đi từ Việt Nam. Với nhân số như vậy, chúng tôi phải sử dụng một số lượng “cơ giới” là sáu chiếc xe hơi mới đủ đáp ứng nhu cầu xê dịch vì chúng tôi đi học hay đi làm ở những địa điểm khác nhau, giờ giấc khác nhau. Có lẽ người Mỹ lập luận một cách đơn giản là chỉ bằng cách “share phòng” mới có một nhà đông đúc như thế nhưng cho dù có tình trạng “share phòng” thì đã sao? Có lẽ luật lệ của Quận nầy hơi quái đản. Vụ thứ hai lại liên quan đến “người đẹp Sheba” của chúng tôi. Một đêm mùa hè, tôi đang đứng tựa cổng nhà mình, con chó Sheba đứng bên cạnh. Tôi nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát đậu trước nhà “người láng giềng bậc hai” của chúng tôi. Nghĩ rằng có lẽ nhà ấy có vấn đề gì cần giải quyết, tôi chẳng quan tâm mấy. Thế rồi, tôi thấy chiếc xe cảnh sát đánh một vòng ngược lại, rẽ vào con đường trước nhà tôi, và cập sát lề gần chỗ tôi đang đứng. Tôi mở cổng, bước đến bên viên cảnh sát lái xe. Ông nầy cho biết láng giềng than phiền chó của chúng tôi sủa làm mất yên tĩnh ban đêm trong xóm. Tôi biết nngười láng giềng than phiền đó là ai. Và tôi nhớ lại khoảng một tiếng đồng hồ trước đó, con Sheba có sủa mấy tiếng mừng rỡ chào tôi về. Lúc cảnh sát đi rồi, tôi “rầy” con chó, một hành động để trút bớt bực tức đối với tên láng giềng ti tiện, khả ố chứ không hề có mục đích cho Sheba hiểu nó đã làm ồn gây phiền phức cho tôi. Tôi nắm vòng đeo cổ của nó nâng lên, giống như thộp cổ áo một người nào và nói “Sheba, hồi nãy mầy sủa om sòm làm cho cảnh sát phải đến. Mầy còn sủa nữa là mầy chết đó!” Nhưng lạ thay từ đó, đêm nào các con chúng tôi thả nó ở ngoài chơi để chờ chúng tôi về, nó không sủa mừng như nó vẫn thường làm mà chỉ yên lặng vẫy đuôi mừng rỡ. Không ai ngờ con chó đã hiểu lời nói của tôi. Biết đâu chúng tôi đã nuôi được một con chó thần có thể hiểu cả ác ý của người láng giềng cũng nên! Nhưng đó là “chuyện lạ bốn phương” và có lẽ tôi đã đi ra ngoài đề. Trở lại chuyện dài láng giềng, điều tôi muốn nói ở đây là do sự việc thứ hai vừa nêu trên, tôi chợt thấy ánh sáng trong sự việc thứ nhất: phải chăng hai sự việc có cùng một tác giả?
Tôi không hiểu hắn làm công việc gì để sinh sống. Tôi chỉ thấy hắn ở nhà quanh năm, ngày cũng như đêm. Hắn khoẻ mạnh, tâm trí có vẻ bình thường, còn trẻ, có vợ và hai con khoảng năm tuổi trở xuống. Có người cho rằng hắn sống nhờ trợ cấp xã hội. Những lúc độc nhất mà tôi thấy hắn làm việc là khi bà Stockton mướn hắn cắt cỏ. Không biết mỗi lần như vậy là bao nhiêu tiền, chỉ thấy bà cầm mấy tờ giấy bạc dúi vào tay hắn. Hắn có công việc “ngày mùa” nầy từ khi ông Stockton đột ngột qua đời sau một cơn đau tim cách nay ba năm. Mùa hè năm ngoái, một hôm hắn loay hoay xén lề cỏ cho bà Stockton, do một trùng hợp ngẫu nhiên, tôi cũng đang làm công việc tương tự bên nầy đường, trước nhà mình. Không biết hắn nhìn sang tôi bao lâu, lúc tôi chợt ngẩng lên và bắt gặp hắn nhìn, hắn vội đưa tay lên vẫy chào. Tôi lạnh lùng đưa tay lên đáp lại. Đó là cái vẫy tay chào đầu tiên của hai người láng giềng trong năm năm gia đình chúng tôi cư trú tại đây.