Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

ĐÁI ĐƯỜNG

ĐÁI DƯỜNG
Dương Lan Chi

Tác giả cho biết bà 59 tuổi, cư trú tại San Jose, hiện đang làm cashier. Bài Viết Về Nước Mỹ sau đây được ghi chú “Viết theo lời kể của một người quen tình cờ”.
***
Tôi là một bà già quê dốt đặc cán mai, nửa chữ bẻ đôi mà hỏi tui còn hổng biết, làm sao mà nói được tiếng Mỹ. Những người quen biết, ai gặp tui cũng hỏi thăm sao tui hay quá vậy.
Thật ra, chuyện tui “tự nhiên “ được chữa khỏi con mắt bị hỏng, lãnh tiền trợ cấp và được ở nhà housing thiệt hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng của tui và tất cả những người quen biết với tui.
Tui qua Mỹ theo làn sóng vượt biên, cũng nhờ gia đình tui làm nghề đánh cá, một chiếc tàu vượt biên lớn sợ "bể" đã cho tui đi "chùa" nghĩa là không phải đóng "cây". Thuyền tui đi lại gặp may nên chẳng gặp một thằng cướp biển nào, khi đến đảo lại được "bốc" vô Mỹ rất nhanh.
Thế là tui được ở một đất nước mà mọi người đều mơ ước. Tui nghe nói nhiều người có tiền mà đi hoài không được, nhiều khi còn bị bắt giam cả mấy năm, ở tù phải lao động cực khổ không thua mấy ông sĩ quan học tập cải tạo.
Một hôm, cũng như mọi ngày, tui đi bộ để vừa chiêm ngưỡng những nhà cửa sang trọng với những bãi cỏ xanh và đủ loại hoa đẹp rực rỡ như cảnh tiên. Đang đi bỗng mắc đái không chịu được, sẵn thấy chân cầu có vẻ kín đáo, tui bèn bước vội đến đó, nhìn trước nhìn sau thấy coi bộ hổng có ai dòm, chỉ có xe hơi chạy nườm nượp hàng hàng lớp lớp, yên chí lớn, ai mà thèm dòm đít bà già. Thì tui đã quen làm như vậy khi ở Việt Nam mà!
Tui ung dung ngồi chồm hỗm xuống, khoai khoái dễ chịu vô cùng. Vừa đứng lên thì xe cảnh sát ở đâu bất ngờ trờ tới, thắng nghe một cái réec, ra dấu biểu tui để hai tay lên xe, tui vừa để lên thì nó lấy hai tay tui bẻ quặt ra đàng sau, tui nghe một tiếng "cắc" rồi cảm thấy hai cổ tay lạnh ngắt, thì ra tui đang bị còng tay.
Tui sợ điếng người nhưng đành chịu vì có biết tiếng Mỹ nào đâu mà nói với chẳng nói. Mấy ổng dìu tôi vô xe, thật ra mấy ổng vừa dìu vừa đẩy thì đúng hơn vì tui thấy sợ quá, không muốn vô xe cảnh sát chút nào.
Mấy ông cảnh sát đưa tui tới một chỗ gì mà thấy rùng rợn lắm, chỗ nào cũng có máy móc thấy ngộp, muốn xỉu. Một ông đi đâu một hồi rồi trở lại với một ông khác, nhìn thấy ông này tui càng sợ hơn vì ổng mặc cái áo choàng màu xanh và lại còn đeo mặt nạ màu xanh, không biết họ sẽ làm gì tui đây! Tự nhiên tui nổi gai ốc khắp người. Ông mới ra dấu biểu tôi nằm vô giữa máy rồi ấn hết nút này đến nút khác, một hồi cái đầu tui bị kẹp chặt, tui cố cựa quay mà hổng ăn thua gì. Tui nhắm mắt lại thật chặt, bụng nghĩ là chắc tụi nó cho tui lên máy chém, tui niệm Chúa niệm Phật lung tung. Biết vậy thà ở Việt Nam cho sướng hơn, muốn đái đâu cũng được, cùng lắm thì bị chọc quê chứ làm gì mà tới phải lên máy chém! Nhớ lại hồi còn ở Việt Nam, mỗi lần đi xe đò, lâu lâu xe đậu lại là mấy ông mấy bà mạnh ai nấy đái: mấy ông thì cứ đứng đái đại lề đường, còn mấy bà thì kiếm lùm cây.
Tui tưởng mình đã chết, chợt nghe hai bên đầu được nới rộng dần, rồi có người lay tôi dậy. Thì ra tui vẫn còn sống! Để chắc ăn, tui lắc thử cái đầu và sờ vào cổ không thấy máu me gì cả. Hú hồn!
Rồi có một người Việt Nam đến, ông ta tự giới thiệu là thông dịch, họ đua nhau hỏi tại sao tui có sẹo trên mặt phía trên con mắt bên phải, họ nói trong óc của tui có dấu vết tổn thương nặng. Hèn chi tui nhức đầu hoài. Họ hỏi tui nhiều câu lắm. Tui giải thích là do bị VC đánh bằng báng súng trong lúc họ đuổi tui đi kinh tế mới mà tui hổng chịu, tui cho họ biết con mắt phải của tui bị hư là do lần bị đánh đó.
Kết quả gởi về tận nhà cho biết tui bị thần kinh và bị mù một mắt. Họ còn gởi cho tui nhiều giấy tờ khác nữa. Nhờ những giấy tờ này mà sau này tui được hưởng đủ thứ giúp đỡ: được Mỹ chữa khỏi con mắt bị hư, được cấp thuốc uống không mất tiền, rồi lại còn được ở nhà housing đến bây giờ, mỗi tháng tui còn được lãnh một món tiền nho nhỏ, tui xài tiện tặn, lâu lâu gởi về chút đỉnh cho bà con, hàng xóm.
Nếu tui còn ở Việt Nam thì giờ này vẫn còn ngày hai bữa ăn cơm với rau muống luộc chấm nước mắm, một giỏ cá nục phải chia ra ăn cho đủ hai ngày.. Con mắt của tui làm gì mà có tiền chữa, mà có tiền chưa chắc đã chữa được. Cái đầu của tui bây giờ không còn bị giựt giựt như trước khi được Mỹ mổ. Thiệt không uổng công tui vượt biên đi Mỹ chút nào.
Nhưng xin bà con đừng bắt chước tui mà đái ngoài đường à nghen! May mà họ tưởng tui điên. Người không điên làm sao dám làm chuyện đó ở xứ văn minh lịch sự này! Tui nghe người ta nói tội đái bậy bị phạt rất nặng mà còn bị ghi vào lý lịch suốt đời.Nước Mỹ có nhà vệ sinh sạch và tiện nghi lắm, bởi vậy nên nó được đặt tên là "Rest room" là "nhà để nghỉ" đó mà. Nghe nói đi xa vài chục dặm là có một "rest area" để khách du lịch đi vệ sinh và nghỉ ngơi thoải mái không những thế còn có những bàn ghế bằng đá, có thùng đựng rác khắp nơi và nhất là có phong cảnh rất hữu tình. Vậy thì đái bậy bị phạt nặng cũng phải.
Tui cũng muốn nói thêm điều này, vì đây là điều tui rất khoái: người nào đến xứ Mỹ cũng biến thành người lịch sự, đi đâu làm gì cũng "get line" chớ không có thói quen chen lấn như ở nước mình nên bà con cứ yên tâm. Tui bây giờ cũng lịch sự lắm.
Mỗi lần kể chuyện này, tui chỉ muốn đi tìm lại hai ông cảnh sát Mỹ để nói lời cám ơn đã còng tay tui lúc đó. Nếu không thì làm gì tui có ngày nay.

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018

NỬA ĐÊM BIÊN GIỚI

NỬA ĐÊM BIÊN GIỚI
Asia 15
Tình ca: Anh Bằng
Tiếng hát: Ca sĩ Hoàng Oanh

 

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2018

CHÙA TIÊU SƠN

CHÙA TIÊU SƠN
Tinh Lê

Chùa Tiêu Sơn ở Bắc Ninh - ngôi chùa hiếm hoi không đặt hòm công đức, khách thập phương tới còn được cho tiền mang về tiêu để rồi,...tự ngẫm.
Chùa Tiêu Sơn thường gọi là chùa Tiêu, tên chữ là Thiên Tâm Tự, xưa còn có tên là chùa Lục Tổ, nằm ở sườn núi Tiêu, xã Tương Giang, huyện Từ Sơn, Bắc Ninh. Từ lâu chùa đã nổi tiếng là danh lam cổ tự. Chùa Tiêu là chốn tu thiền huyền bí của người xưa và là một trong những trung tâm Phật giáo cổ xưa của Việt Nam. Chùa Tiêu Sơn gắn liền với lịch sử dựng nước của dân tộc. 

             Chùa Tiêu Sơn nằm ở sườn núi Tiêu - Bắc Ninh
Đây là một trung tâm Phật giáo lớn, nơi trụ trì của Quốc sư Lý Vạn Hạnh. Tại ngôi chùa này, Thiền sư Lý Vạn Hạnh có công nuôi dạy Lý Công Uẩn, sau này khai lập vương triều nhà Lý. Chùa Tiêu Sơn có quy mô to lớn. Trong nhiều thế kỷ, chùa là nơi khắc ván in các bộ kinh lớn của nhà Phật. Vào năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, ngôi cổ tự bỗng chốc đã biến thành đống tro tàn. May thay, ở sườn núi còn khá nguyên vẹn 14 ngọn tháp là nơi yên nghỉ của các vị sư tổ. 

Điều đáng nói, ở ngôi chùa này, theo sư trụ trì Thích Đàm Chính, từ ngày cụ về chùa đã không thấy bất cứ hòm công đức nào. Mấy chục năm nay, theo nếp cũ, sư trụ trì cũng không đặt hòm công đức. Nếu nhà chùa muốn tu sửa gì thì kêu gọi phật tử phát tâm, đủ tiền xây dựng là nhà chùa dừng luôn, ai có muốn công đức nhà chùa cũng nhất định không nhận.
Những ngày đầu năm, rất nhiều du khách đi lễ và vãn cảnh chùa đã xuống nhà Tổ, gặp sư trụ trì để mừng tuổi, công đức cho chùa nhưng sư trụ trì nhất định không nhận. "Tôi nhận làm gì, mừng tuổi tôi cũng không lấy, tôi năm nay 90 tuổi rồi. Công đức tôi cũng không nhận. Chưa có việc gì thì tôi chưa nhận tiền công đức", sư trụ trì Thích Đàm Chính nói.
Điều ngạc nhiên nữa ở ngôi chùa này là bất cứ ai đến, nếu gặp sư trụ trì đều được cụ hỏi đi bằng phương tiện gì tới đây. Nếu đi ô tô, sư cụ bao giờ cũng đưa cho một xấp tiền lẻ, bảo du khách đếm đủ 20 nghìn đồng rồi thôi. Cụ dặn: "Đây là tiền tí nữa xuống dưới người ta sẽ thu đấy, tiền bến bãi gửi xe". Ngoài tiền xe, sư cụ còn phát lộc cho du khách mỗi người một ít tiền rồi cũng dặn: "Cứ cầm lấy mà tiêu rồi ngẫm".


        Du khách khi bước vào chùa mà mặc váy đều bị mời ra.
Sự trang nghiêm của ngôi chùa còn thể hiện rất rõ ở tất cả những người phụ tá cùng sư trụ trì, bất cứ ai mặc váy ngắn vào chùa đều bị những người này mời ra. Khách thập phương mang nhiều hoa quả vào chùa đều được nhắc nhở mang xuống một khu và có người cắm vào lẵng cùng hoa của rất nhiều phật tử khác. Sư cụ bảo: như thế vừa gọn gàng vừa trang nghiêm.

Ngôi chùa không có hòm công đức, tiền lẻ không nhét vào tượng Phật

Chùa còn khá nguyên vẹn 14 ngọn tháp, là nơi yên nghỉ của các vị sư tổ.

       Sư trụ trì rất ít khi xuống núi, rau cỏ trong vườn tự trồng
Bất cứ ai, khi đã có duyên tới chùa Tiêu Sơn này đều có cảm giác bình an đến lạ trong những bộn bề của cuộc sống mưu sinh.

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

CỐ VẤN TÀI CHÁNH TRẺ TUỔI CỦ BỘ TÀI CHÁNH ANH QUỐC

CỐ VẤN TÀI CHÁNH TRẺ TUỔI CỦ BỘ TÀI CHÁNH ANH QUỐC
Lệ Thu (Dân Trí)

23 tuổi, 9X Việt thạo 7 thứ tiếng trở thành cố vấn Bộ Tài chính Anh Quốc.
 Được Google, Apple mời gọi khi còn là sinh viên năm cuối đến nay - khi đã tốt nghiệp xuất sắc ĐH Exeter (Anh Quốc), Chris Khoa Nguyễn tiếp tục từ chối Google lần thứ 2 cùng nhiều công ty lớn khác để đảm nhận vị trí cố vấn tại Bộ tài chính Anh Quốc.
Sinh năm 1994, Chris Khoa tên thật là Nguyễn Khoa, gương mặt "đình đám" trong giới trẻ Việt bởi ngoại hình chuẩn người mẫu, chiều cao 1m80, lưu loát 7 thứ tiếng (Czech, tiếng Anh, Việt, Tây Ban Nha, Slovakia, Hàn Quốc và Trung Quốc). Khoa từng là vận động viên bơi lội trước khi trở thành người mẫu cho nhiều hãng thời trang có tiếng.
Chris Khoa Nguyễn - tân cố vấn tài chính trẻ tuổi của Bộ Tài chính Anh Quốc.
Năm 2016, 9X Việt đã chinh phục cùng lúc 6 công ty lớn thế giới gồm Google, Apple, Goldman Sachs, BlackRock, Bank of England và HSBC khi còn ngồi ghế giảng đường đại học. Đó là lí do anh chàng được các bạn trẻ ngưỡng mộ đặt danh xưng “trai đẹp vạn người mê”.
Tháng 6/2016, Khoa chính thức nhận lời làm việc tại bộ phận chống tội phạm tài chính và tham nhũng (bộ phận làm việc cận kề với chính phủ và các tổ chức tài chính toàn cầu khác) của BlackRock.
Đáng chú ý, một bước ngoặt mới lại vừa đến với chàng trai Việt đa tài - Nguyễn Khoa trở thành cố vấn Bộ tài chính Anh ở tuổi 23. Và lần này, anh chàng lại phải chối từ lời mời của Google, Reuters, Airbus cùng một số ngân hàng lớn khác.
Chris Khoa Nguyễn cho biết Google là cái tên có sức hấp dẫn rất lớn nhưng Khoa không dao động mà đi theo đúng định hướng mình đã chọn ban đầu.
Cùng Dân trí trò chuyện với anh chàng cố vấn tài chính trẻ tuổi người Việt ở nước Anh:
"Ước mơ giúp ích được nhiều người nhất có thể"
PV: Cơ duyên nào đưa Khoa trở thành cố vấn Bộ Tài chính Anh? Trước đó, Khoa làm việc tại bộ phận bộ phận chống tội phạm tài chính và tham nhũng của BlackRock. Chuyên môn ở 2 vị trí này có liên quan chút nào tới nhau không?
Chris Khoa Nguyễn: Để trở thành cố vấn Bộ Tài chính Anh, Chris vẫn phải nộp đơn công việc vào Bộ Tài chính như bất cứ ai khác. Chris đã nộp đơn xin việc vào tháng 9 năm 2017.
Chris phải viết rất nhiều bài luận về việc bằng cách nào tư vấn cho các nghị sỹ về các vấn đề liên quan, sau đó là nhiều vòng phỏng vấn và thuyết trình trước các hội đồng đánh giá. Chris được đặt câu hỏi về các vấn đề liên quan đến cạnh tranh và kinh tế quốc tế.
Sinh năm 1994, Chris Khoa - tên thật là Nguyễn Khoa, tốt nghiệp chuyên ngành Kinh tế & Quan hệ Ngoại giao (Economics & International Relations) của trường Đại học Exeter, Anh quốc.
Đến giờ nghĩ lại thì Chris tin rằng sự lựa chọn vào làm việc tại BlackRock đã là một lựa chọn đúng đắn. Công việc của Chris lúc ấy tại BlackRock là về việc phòng chống tham nhũng và tội phạm tài chính và chính nhờ các mối quan hệ với các cơ quan chính phủ cũng như lập pháp đã tạo cơ hội cho Chris vào làm tại Bộ Tài chính Anh quốc.
Tại BlackRock, Chris đã quen với các bộ luật đã thông qua bởi Bộ và áp dụng xuống các doanh nghiệp nên Chris nghĩ sẽ rất thú vị khi làm việc theo hướng ngược lại: làm việc cho nhà nước và giúp doanh nghiệp gây ảnh hưởng đến các quy định và luật của nhà nước.
PV: Ở vị trí mới, một chàng trai Việt như Khoa sẽ được tham gia và tác động cụ thể thế nào đến chính sách tài chính nước Anh?
Chris Khoa Nguyễn: Vị trí Chris đảm nhận ở Bộ Tài chính Anh là “Junior policy advisor” (Tạm dịch: Cố vấn tài chính cấp cơ sở - PV). Chris tin rằng đây là một cơ hội thú vị, nơi mình có thể học tập được nhiều điều. Chris sẽ được làm việc với các nghị sỹ và bộ trưởng, nghiên cứu và chia sẻ với họ ý kiến của Chris về các vấn đề chính sách. Trọng tâm của Chris là về cạnh tranh thị trường bình đẳngLàm việc cho Bộ Tài chính Anh quốc sẽ là một kinh nghiệm thú vị. Đó là một tổ chức ra các quyết định có thể gây ảnh hưởng đến cuộc sống của 50 triệu người dân trong nước và hàng triệu người tại nước ngoài nên trách nhiệm thực sự rất lớn.
PV: Công việc ở Bộ Tài Chính Anh thực sự thú vị nhưng một lời mời hấp dẫn như Google tại sao bạn lại từ chối đến hai lần mà không (thử) nhận lời?
Chris Khoa Nguyễn: Ở tuổi 23, Chris sẽ là một trong những cố vấn tài chính trẻ tuổi và điều đó đòi hỏi Chris sẽ phải nỗ lực rất nhiều để chứng minh thực lực của mình. Thông qua đó, Chris cũng sẽ học hỏi được rất nhiều thứ. Đó sẽ là một quá trình dài.
Nhiều năm trước, Chris cũng chọn học ngành kinh tế vì Chris tin vào sức mạnh của nó có thể cải thiện cuộc sống của rất nhiều người. Chris vẫn giữ niềm tin đó và rất hứng khởi được đóng góp vào đó một chút công sức của mình.
Google là một công ty rất chuyên nghiệp, họ gửi cho Chris hợp đồng khá chi tiết và đầy đủ để Chris tham khảo và đưa ra câu trả lời (Chris tham gia phỏng vấn bộ phận quản lý doanh nghiệp).
Sở hữu thân hình "sáu múi" và gương mặt điển trai, Khoa Nguyễn là người mẫu ảnh cho nhiều thương hiệu thời trang nổi tiếng.
Hồi lễ tốt nghiệp trung học cấp 3, thầy hiệu trưởng của Chris có dặn dò riêng: Chris, một ngày nào đó, sẽ có rất nhiều cơ hội đến với em, và em hãy nhớ: chọn công việc, đừng chọn công ty. Đó là điều mà Chris luôn tâm niệm khi cần đưa ra các quyết định nghề nghiệp.
Đúng là Google là cái tên mà ai cũng sẽ biết nhưng công việc là nơi mà hầu như bạn dành cả ngày cho nó và hãy chọn một thứ không chỉ là nơi để bạn phát triển kinh nghiệm chuyên môn mà còn có thể trưởng thành về cá nhân.
Đúng là Google là công ty mà Chris vẫn sẽ rất ngưỡng mộ nhưng cơ hội làm việc cho nhà nước và những nhà làm luật là cơ hội Chris không thể bỏ qua.
Ước mơ của Chris là công việc của mình có thể giúp được nhiều người nhất có thể và Chris nghĩ rằng công việc tại đây sẽ cho Chris nhiều kinh nghiệm và kiến thức để có thể chạm tới ước mơ đó.
Sẽ ít dùng mạng xã hội và học cao lên nữa.
PV: Như vậy là từ giờ trở đi, Chris Khoa Nguyễn sẽ không còn xuất hiện với vai trò người mẫu và tham gia hoạt động nghệ thuật nữa?
Chris Khoa Nguyễn: Chris cũng nhận được một số lời đề nghị về phim ảnh hay clip ca nhạc nhưng thực sự là ngành công nghiệp giải trí không phải là nơi dành cho Chris bởi vì Chris chẳng có tài năng nghệ thuật gì để đóng góp cả. Diễn xuất chưa bao giờ là thế mạnh của Chris cũng như ca hát và Chris thấy rằng mình có ích cho những việc khác hơn.
9X Việt dự định học cao hơn nữa với mục đích giúp ích được nhiều người nhất có thể qua công việc của mình.
PV: Liệu đó có phải là lí do người yêu mến ít thấy bạn chia sẻ hình ảnh trên mạng xã hội hơn so với trước đây?
Chris Khoa Nguyễn: Thú thật, Chris đang cố gắng học cách cân bằng cuộc sống, Chris về nhà trễ khá thường xuyên nên việc cập nhật Facebook là điều cuối cùng mình nghĩ đến. Mấy tháng qua, Chris cũng bị căng thẳng về việc chuyển công việc nữa.
Thêm nữa, vì Chris không còn làm người mẫu nữa nên cũng không có nhiều hình để cập nhật. Còn những tấm hình thường nhật của Chris thì chán lắm, chắc là mọi người không thích xem đâu (cười).
Khoa Nguyễn hiện là "soái ca" trong mắt nhiều cô gái trẻ.
Chris luôn tin rằng mình chỉ nên nói khi có điều gì để nói, chỉ nên post khi có gì đó để post. Như phần lớn những người trẻ khởi nghiệp, thành công chưa thể đến trong một sớm một chiều và trong tương lai, có thể Chris sẽ chia sẻ nhiều hơn nếu như Chris may mắn đạt được những thành quả nhất định.
Gác lại sở thích và lợi thế làm người mẫu, Khoa tập trung cho con đường sự nghiệp đã chọn.
PV: Đạt nhiều mục tiêu/ cơ hội công việc danh giá ở độ tuổi khá trẻ đồng nghĩa với việc thường xuyên phải đưa ra lựa chọn và trải nghiệm, nhiều người tò mò liệu đâu mới là lộ trình công danh thực sự mà Chris Khoa Nguyễn hướng tới?
Chris Khoa Nguyễn: Chris nghĩ rằng xây dựng một kế hoạch dài hơi cho tương lai đồng nghĩa với việc tự giới hạn bản thân mình trước những cơ hội mới. Nhưng điều Chris tâm niệm là sở thích và mục tiêu của mình mới là kim chỉ nam trong định hướng nghề nghiệp. Đó là những thứ bền vững và lâu dài.
Anh chàng cũng sẽ "ở ẩn" trên mạng xã hội trong thời gian tới.
Mình không thể biết trước sẽ có những cơ hội nào đến hay không đến với mình và những gì chúng ta có thể làm đó là trang bị cho chính mình đầy đủ và sẵn sàng nhất về kiến thức cũng như kỹ năng, để có thể đón nhận bất cứ điều gì. Chris muốn một ngày nào đó có thể làm việc cho một tổ chức quốc tế như Liên Hiệp Quốc hay Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Đó là mục tiêu hiện tại của Chris. Nhưng dự định vẫn là dự định và vẫn luôn thay đổi nên Chris rất mong đợi những gì tương lai sẽ mang đến cho mình.
Bên cạnh đó, Chris sẽ học chương trình nghiên cứu về luật tại đại học Cambridge cũng như vẫn sẽ năng nổ trong nhiều hoạt động khác. Những dự định sắp tới còn có một vài dự án hợp tác với Unicef cũng như tham gia làm đại sứ cho một chương trình doanh nhân trẻ tại Việt Nam.
Chris sẽ cố gắng làm việc và trau dồi kinh nghiệm trong một vài năm nữa, trước khi học cao hơn tại Anh hoặc Mỹ.
PV: Cảm ơn Chris Khoa đã chia sẻ. Chúc bạn đạt được những dự định, mong muốn của mình!

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

KHÚC TÌNH CA HÀNG HÀNG LỚP LỚP

KHÚC TÌNH CA HÀNG HÀNG LỚP LỚP
Sáng tác: Nhạc sĩ Nguyễn văn Đông
Tực hiện: Asia 56

 

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

BRITAIN'S GOT TALENT

BRITAIN'S GOT TALENT
Quốc Cơ Quốc Nghiệp

Sau khi phá kỷ lục Guinness về chồng đầu tại Tây Ban Nha hồi cuối năm 2016, anh em Quốc Cơ và Quốc Nghiệp được báo chí, khán giả trên thế giới chú ý. Ngày 10/02/2018 vừa qua, anh em "hoàng tử xiếc" đã tham dự chương trình nổi tiếng do nhà sản xuất Simon Cowell sáng lập. Quốc Nghiệp chia sẻ thêm: "Hỗ trợ anh em tôi sang Anh có nhiều anh chị uy tín trong nghề như chị Trịnh Vĩnh Trinh, anh Công Trí, Trần Mạnh Tuấn và Cao Tấn Lộc. Mọi người đã nhiệt tình hỗ trợ, chúng tôi không thể phụ lòng. Hơn nữa lại là cơ hội để anh em quảng bá xiếc Việt Nam".